2013/03/11

Bướng bỉnh - yêu thương - dại khờ !

 Cái tính mình bướng từ hồi bé . Bướng nhưng được cái không quá cố chấp .Vì mình rất biết nghe phải trái hơn thiệt . Nói nhẹ nhàng với mình , mình nghe răm rắp . Có lẽ bướng do tính cách mạnh , cái tôi lớn , cái gì cho là đúng thì kiên quyết bảo vệ, bảo vệ đến mức đít " đầy lươn , đầy trạch " vẫn giương mắt lên không chịu xin lỗi phụ huynh . Mình nhớ có lần bố mình mắng mình sai , mình cãi lại rất hăng, bố điên tiết đập cho một trận , mới đầu đánh bằng cái đũa , sau là cái đũa cả , tiếp theo là thanh củi , sau cùng cụ rút củi tạ ra định phang , lúc đấy mình hết bướng mà chuyển sang " cố thủ " và giận . Giận vì bố sẵn sàng đánh mình đau đến thế cơ à ?  Thế là mình lại càng kiên quyết không xin lỗi . Mẹ mình xót con , mắt rơm rớm , giọng đầy giận dỗi hỏi bố mình " thế anh định đánh nó chết à ? " . Khiến mình lại càng tủi thân . Và khi mình tủi thân rồi thì mình bướng hết thuốc chữa :-))) .
    Cuối cùng không còn nhớ kết thúc như thế nào ? chỉ biết mình muốn bố xin lỗi mình :-))). Dĩ nhiên chuyện ấy không bao giờ xảy ra :-))) .
  Trong ba chị em có lẽ mình là đứa bị đòn nhiều nhất , có lẽ chỉ tại mình bướng bỉnh . Giờ mình cũng chả trách giận gì bố mẹ chỉ thấy tại sao mình lại ương bướng thế ? để làm gì ? Khờ dại quá những ngày thơ bé của mình !!!
  Bây giờ mình rất ngoan , rất " dễ bảo " :-))) . Chỉ thỉnh thỏang mới bướng một tí thôi .
  Nếu mình đang ngồi chuẩn bị đi nấu cơm , mà chồng tự nhiên lại nhắc " nấu cơm đi em " , là tự nhiên mình chả thích nấu cơm nữa :-))).
  Tất cả mọi công việc trong gia đình mình nghĩ đều do các thành viên tự nguyện có trách nhiệm với nhau , giúp đỡ lẫn nhau . Nếu người này nghĩ người này Phải làm cho người kia , thì tự nhiên mất  hay của nó đi . Vì thế mình chỉ làm khi mình thích, mình muốn . Còn ai ép mình là hơi bị khó . Áp đặt mình là hơi bị căng :-))) 
   Chỉ buồn cười con gái mình giờ cũng giống hệt mình .
  Ngẫm ra cứ khi nào nàng căng thẳng , nhiều xì chóet là nàng chui vào bếp :-)))
  Cứ khi nào nàng học nhiều đầu bù tóc rối , thì cả nhà lại được ăn bánh nàng nướng .
   Tối hôm qua đóng cửa hàng lên thấy một cái bánh tròn vo , mềm óng phủ mô ka chanh thơm lựng . Cả nhà quây lại pha trà ăn bánh với nhau , mình nghĩ có lẽ những phút giây như thế khiến lòng nàng chùng lại , mềm mại đi qua những bực bội khó khăn do học hành đem đến . Thầm thương nàng quá ! Đứa con gái bé bỏng bướng bỉnh của mình !!!
  Nhiều người từng nói : đứa con gái chính là bản sao của người mẹ . Thỉnh thỏang thấy dáng nàng lụi cụi trong gian bếp , giật mình chạy vào soi gương ... năm tháng qua đi ... tuổi trẻ của mình đang hiện diện trong vóc dáng đứa con gái thân thương quá đỗi !!!
   Những bướng bỉnh  - yêu thường - khờ dại ! Dù con ngoan hay hư . Bướng bỉnh hay dễ bảo . Thì con mãi vẫn là đứa con gái đáng yêu nhất đời của mẹ !
                                                                Sấu chua .

1 komentář:

  1. ôi tính em cũng thế,em mà cầm cái chổi quét nhà mà mẹ em bảo ừ đi quét nhà đi con là em cất chổi đi, hoặc nhấm nhẳn : " Mẹ không thấy con đã cầm cái chổi à ? " buồn cười thế chứ !
    Kieu Luu

    OdpovědětVymazat