2013/04/02

Một ngày tháng tư .

Mong mãi ! Chờ mãi ! Mùa xuân thật sự vẫn không về  !
  Tưởng chừng như mong mỏi một ai đó , mong chờ một điều kì diệu nào đó xảy ra trong đời sống mới thật sự khó khăn , thế mà không phải ! Đôi khi chỉ là mong chờ một làn hương ấm ,  một ngày nắng tươi ... cũng mòn mỏi cả tháng ngày !
   Đã qua Phục sinh , đã qua tháng ba u ám , đã đổi sang giờ mùa hè , một ngày đã dài nhích ra một chút trong cảm giác .
   Thứ hai Phục sinh chạy xe lên nhà bạn chơi với trẻ con . Vẫn chưa dứt hết được cái cảm giác tiếc nuối , đau buồn và ...giận dữ . Gần đây nhất mình mới nắm bắt rõ ràng cái cảm giác giận dữ . Giận dữ số phận đã mang bạn đi một cách vô lí ? Tại sao bạn lại mắc bệnh nan y , sao không là một bệnh có thể chữa được ?
  Tại sao nhiều người được chữa khỏi mà bạn thì không ? 
   Tại sao bạn không sống dù có phải ngồi trên xe lăn cũng được , để chúng ta còn nhìn thấy nhau những lúc muốn ?
   Tại sao bạn không sống dù có thể không làm gì được nữa , nhưng hàng ngày chồng bạn vẫn ấm áp mỗi khi đi đâu đó trở về ?
  Tại sao bạn không sống để làm một chỗ dựa vững như bàn thạch cho các con ???
   Càng hỏi Tại sao ? tại sao ? thì cảm giác giận dữ tiếc nuối khổ đau lại càng dâng lên nghẹn hết cả cõi lòng !
                                             ...

   Được ở nhà với trẻ con mấy ngày nghĩ lễ thật là thích ! Tối đến chơi với nhau thật muộn , cùng nhau xem phim , cùng nhau uống rượu , cùng nhau nấu cơm , cùng nhau nướng bánh , cùng nhau tập yoga đôi ... thấy cuộc sống trôi đi trong những êm đềm dễ chịu !
   Ấm lên ! ấm lên , cho mình trồng bí trồng bầu !!! Cho hoa nở , cho chim hót , cho những trái cà , trái đậu phổng phao trong nắng gió lao xao ...!!!

                                                           Sấu chua .

1 komentář:

  1. chuyện bạn chị thật buồn :(
    e cũng luôn tin rằng ng tốt thì gặp việc tốt, nhưng dường như cuộc sống k như thế :(

    OdpovědětVymazat