2013/10/09

Tháng 10 như thế đấy !

    Mỗi ngày trời lại ỉu dần ỉu dần ... ỉu đến mức không thể nào tươi lên nổi nữa !
   Lá trên cây cứ xào xạc hao gầy trút xuống ... những lớp lá vàng ...những lớp lá đỏ ... những lớp lá nâu ...và cứ thế ...mùa thu đong tháng ...đong ngày !
  
   Bên trong con người mình ồn ào , gấp gáp , đầy ứ .
   Bên ngoài con người mình lặng lẽ , cam chịu ...những cơn đau cuốn mình đi ...!
   
  Hôm xưa ra vườn cắt cây ...cắt hết để ủ mầm cho cây ngủ đông . Đến chỗ gốc hướng dương thì để lại . Mùa đông nào cũng thế , cắt gì mình cũng chừa lại những bông hướng dương thật to , nặng trĩu những hạt là hạt ,làm quà cho lũ chim rí rách trong cả mùa đông . Chẳng bao giờ lũ chim ăn hết , những hạt còn sót lại , rơi xuống đất nằm ngủ , mùa xuân sẽ nẩy mầm thành cây hướng dương bé xíu , mùa xuân chúng vươn lên , chỉ việc đánh ra đem trồng vào chỗ nào thích trong vườn , thế là mùa hè hướng dương lại ngạo nghễ trổ hoa rạng rỡ một góc vườn nhà .

   Đi dạo quanh nhà hàng xóm , trên một vài bậc cửa đã lác đác thấy bí đỏ nằm chềnh ềnh trễ nãi khoe khoang . Biết là mùa thu đã chín nục , chín nẫu . Biết là những cơn gió lạnh đã bắt đầu heo hút đến từ nơi xa ...!
  
   Không còn cảm giác thỏa mãn của mắt thấy , tai nghe , tay sờ , ôm ấp , vuốt ve . Mình đành mỗi tuần nhìn và nghe con nói qua skype . Mình đang cố gắng làm quen với một cảm giác rất khó chịu . Cảm giác bị phụ thuộc vào một ai đó mới thấy hạnh phúc . Bây giờ phải tìm mọi cách để bình an khi trống vắng .
   Con trai ? con cảm thấy thế nào ? 
   Còn mẹ cần rất nhiều thời gian ! 
   Bao lâu ? mẹ cũng không biết nữa !

   Đêm hôm qua cuộn tròn trong tấm chăn ấm sực , nghe lại một đĩa nhạc cũ hồi bé con thích , có cảm giác như con bé lại , tay lúc nào cũng nắm vài chiếc ô tô bé xíu , quanh quẩn bên mẹ , đỗ chiếc xe này vào góc kia , chạy chiếc xe này vào góc khác ...chơi gì thì chơi , thỉnh thỏang lại phải chạy sà vào lòng mẹ ngồi một tí , sờ má , sờ tóc , nghiêng nghiêng ngó ngó cho chắc chắn là mẹ ở rất gần mình thì mới lại chơi tiếp  .
   Những kí ức cứ lởn vởn không chịu dứt ra ...bịn rịn bồi hồi . Giở cuốn " Giá như đâu đó có người đợi tôi " đọc trong đêm khuya tĩnh mịch .
   Hầu như một ai đó cũng đều mong ở đâu đó có một người mong nhớ đến mình !!!
   Có như thế mới ấm lòng để sớm mai thức dậy , bươn bải vì những chuỗi ngày xa ...!

                                                                 Sấu chua .

2 komentáře:

  1. ka đọc mà xúc động quá, cố gắng lên Sấu à, rồi một thời gian sẽ quen dần nỗi xa cách con

    OdpovědětVymazat
  2. Cám ơn anh K ! em vẫn đang cố gắng mỗi ngày đây anh :-) !

    OdpovědětVymazat