2015/05/27

Tản mạn, lan man...

Mẫu đơn đã nở bung rực rỡ,  những bông hoa to như cái bát nặng trĩu, phải dùng dây buộc chặt lại mới không bị nằm xòa xuống đất.
Khi mẫu đơn trong vườn nở thì mình năm nào cũng tự nói với mình: thế là sắp đến sinh nhật con gái rồi. Nói đi nói lại vài lần, nàng lớn đến nỗi sự nuối tiếc nàng mãi bé bỏng bỗng làm cho mình đôi khi hỏang hốt.
Năm nay đổi chỗ trồng đậu vào chỗ mọi năm trồng bí, trồng cà. Anh N(G)u ngờ bảo, mỗi năm nên luân chuyển vị trí trồng đậu, rễ đậu tiết ra cái chất khỉ khô gì đó rất tốt, giúp cải tạo đất hàng năm luôn.
Thật ra lí do đổi chỗ của mình khác. Mình thích có mấy luống đậu xanh nõn, mỗi sáng thức dậy, chạy ra cửa sổ nhòm xuống là đập vào mắt mình ngay. 
Và quan trọng hơn cả là mình trồng mấy luống đậu này chờ bố mẹ sang. Mình thèm được nhìn thấy bố mặc pijama lững thững thong thả xách cái làn xuống vườn hái đậu non. Mẹ mình lon ton đi theo người yêu của mẹ chỉ chỉ trỏ trỏ. Hai người này cứ quấn theo nhau từ hồi trẻ đến giờ, hơn bảy mươi rồi mà không chán nhau đâu♥
Đêm qua trời không trăng không sao, gió hơi se lạnh.
Hai đứa đốt một chậu lửa nổ lép bép, rồi ngồi chiếu tướng nhau qua đống lửa bập bùng.
Người uống bia, mình chẳng uống gì, định bảo uống bia làm gì cho to bụng. Nhưng nghĩ ra bụng người lép kẹp đến mức nó to lên cả chục phân cũng chả bõ bèm gì, nên tự nhiên ngưng lại không nói gì nữa. Thật ra buông thả một chút, đời mới có lí.
Mỗi năm giàn nho lại vươn xa thêm một tí, ngỏanh qua ngỏanh lại, cũng đã trùm kín một góc sân. Nghĩa là gốc nho sẽ to lên, xù xì thêm và hai đứa trồng nho sẽ già đi.
Nhìn những chùm hoa nho li ti xanh mướt mà báo hiệu cuối thu sẽ là những chùm nho lủng lẳng thò xuống bàn ăn ngoài trời, lòng thấy lâng lâng, vui vui, niềm vui bé tẹo teo liệu có đủ lấp đầy những chỗ trống huơ trống huếch trong lòng mình không nhỉ?
Mấy hôm nay trong đầu lóe lên một suy nghĩ rất ngộ, rất xa lạ với bản thân. Mấy lần muốn nói với người rồi lại thôi. Đôi lúc nói tất cả mọi suy nghĩ với người sống bên cạnh, có thể sẽ khiến cho họ rất bỡ ngỡ, thôi thì cứ nhẩn nha mà nói.
Chuyện muốn nói là có thể từ nay trồng bất cứ một cái cây nào thêm trong vườn, lát bất cứ một mảnh đá nào trong vườn, sơn sửa bất cứ góc ngách nào trong ngôi nhà này em cũng chỉ làm đơn thuần như em ăn, em thở, em uống nước, em ngủ với anh thôi, không thầm thì, không gửi gắm, không nhớ nhung gì gì phức tạp nữa đâu. 
Cuộc đời luôn lao về phía trước, chẳng ai biết cái gì đợi chúng ta. Lúc nào cũng ta cũng phải căng mình lên để sống, để tồn tại, để thích nghi, có quá nhiều thứ rườm rà làm tổn thương trái tim bé bỏng. Và em không muốn mỗi khi rời đâu đó ra đi, em phải để những mảnh hồn em ở lại...
                                         ....
Cuối cùng mình cũng không nói gì, ý nghĩ sẽ mãi là ý nghĩ. Có thể nó sẽ nằm mãi trong đầu, rồi lãng quên. Cái thời buổi công nghệ @ này nó lưu lại được tất cả những suy nghĩ, người ta thậm chí còn đánh đồng việc suy nghĩ với việc nói ra suy nghĩ của mình.
Và mình hi vọng những suy nghĩ này của mình sẽ mãi mãi chỉ là những lấm tấm li li suy nghĩ trong não bộ phẳng phiu của mình thôi.
Vì cuộc đời thật sự sẽ ra sao khi con người ta sống với một quá khứ trắng muốt, trong veo, không dấu ấn, không kỉ niệm, không kí ức???

Sương đêm nặng trĩu, lửa tàn dần, và những suy tư sẽ mãi im lặng ở đâu đó!
                       

P/s: Lời tỏ tình của cặp đôi U80 ♥♥♥                                                                                                                           Sấu chua.
                                    

Žádné komentáře:

Okomentovat