2015/08/27

Những ngày nắng đẹp.

Chẳng mong chờ nhưng mùa hè cứ cạn dần.
Tuần lễ cuối cùng của tháng tám mình quyết chạy đua với nó.
Trời cao trong vắt và xanh veo. Hễ chỉ cần ngước nhìn lên bầu trời thôi thì dường như mọi u sầu trên cõi đời này đều trở thành vô nghĩa.
Hôm qua gọi điện mời gia đình chị bạn đến ăn trưa ngoài vườn. Nàng cứ thắc mắc sao không là buổi tối?
Mình quyết là chỉ buổi trưa thôi, chỉ vì trời quá đẹp.
Bởi vì trong những ngày nắng đẹp người ta chỉ nên sống trọn vẹn với nó, hết mình với nó là đủ.
Dẹp bỏ bận rộn, đẹp bỏ ưu tư, dẹp bỏ công việc.
Bàn ăn mát rượi cơn gió trưa hè.
Nắng đùa trên bát đĩa.
Chuông gió đong đưa leng keng vờn theo tiếng nói tiếng cười.
Những con chim ngẩng cao cổ hót vang lừng trong vòm lá. 
Mùi táo chín thơm nồng lên trong một buổi chiều ấm sực và êm ả.
Mình nướng thịt làm món bún chả. Ăn chỉ là cái cớ cho mình với bạn ngồi giữa trời xanh nắng vàng.
                                              ...

Hôm nay nấu chè cúng rằm.
Ngày mai kho một nồi thịt với trứng, nấu vài món linh tinh cho trẻ con không đi chơi, ở nhà có sẵn đồ ăn. Còn mình với Sấu giai lên đường vi vu.
Lâu quá chẳng đi chơi kiểu hai người. Kiểu dậy sớm tinh mơ, có trà nóng, có cà phê nóng trong phích, có bánh mì, có đồ ăn tự làm sắp trong những chiếc hộp thật đẹp, trèo lên xe phóng vi phóng vút, nhạc mở khi nhỏ khi to. Những cánh đồng, những ruộng nho tít tắp, những câu chuyện không đầu không cuối...
Thấy mình trẻ lại, không vướng bận con cái, cơm áo gạo tiền.
Trên đường thấy chỗ nào xanh, đẹp, tầm nhìn thóang đãng thơ mộng thì tạt xe vào uống trà với nhau trong im lặng. Những khỏang lặng đủ để hai người sau đó tiếp tục sống với nhau trong ngàn vạn những vội vã ồn ào, xô bồ và ngột ngạt.

Soi mãi rồi, chân không có nhiều nốt ruồi son, nhưng cứ nghe thấy đi là bồn chồn, háo hức.
Đôi lúc đi chỉ là cái cớ cho người ta trở về bình yên trong những toan tính vụn vặt một kiếp người.
                                                            Sấu chua.
                            


Žádné komentáře:

Okomentovat