2015/12/02

Tháng xưa ngày cũ.

Tháng 12 năm nào cũng bận kinh hoàng.
Một sự bận rộn pha trộn lẫn lộn giữa thích thú và mệt nhọc, giữa sự căng cứng của cơ bắp và những cơn thiếu ngủ không thể bù đắp.
Mình cũng quen rồi, nên bận thế bận nữa cũng chỉ là bận vô cùng.
Chừng nào đời sống còn bận rộn, thì đời sống còn thú vị.
Từng việc, từng ngày, từng tuần, cái gì trật ra thì ủn lại, cái gì chưa như ý thì làm lại, rồi đâu cũng phải vào đấy, cố gắng sao cho đến giữa tháng thì mọi thứ chậm lại, để có thời gian bầy biện nhà cửa, mua sắm quà cáp, viết thư tay cho những người thân, làm bánh, đi chợ giáng sinh với con...
Tòan những việc bận tối mắt nhưng mà thích!
 Mấy hôm nay làm nhiều tới mức tay chân khô cứng, xoa bao nhiêu kem cũng không xuể, đêm nằm hai tay mình vuốt vào nhau cứ ngỡ là hai cái bàn chải đang cọ cọ.
Việc ngập lên mặt khiến cho mình chả buồn nấu ăn. Cả tuần như thế, cảm thấy rất tội lỗi. Tối hôm qua nấu một bữa cơm tối gọi là tử tế một chút, canh thịt nạc với sấu chua thuôn hành mùi, rau cải sào tái, đậu phụ non kho sống với thịt vai và tôm nõn. Con gái xới 4 lần cơm, rên rỉ " sao mẹ nấu cơm ngon quá mẹ ơi".
Đời mình quanh quẩn cái xó bếp, may mà có mấy đứa con bám váy nịnh bợ vuốt ve, chứ không ngập mặt trong công việc rồi ngỏm.
                                                  ...
Trời lạnh, nhìn cái bàn cái ghế ngoài trời mà thương nhớ mùa hè đã trôi đi. 
Tự nhiên dậy lên trong lòng mong muốn có một chậu hoa bướm rung rinh nhẹ nhõm mơn mởn đung đưa trong gió nồm mơn man ấm áp.
Tờ lịch cuối cùng trong năm đang cạn dần mỗi ngày, hai đứa dường bắt đầu chính thức bước vào một cuộc thi cử cam go, nghĩ thấy thương con biết bao nhiêu! 
Tối nay gạt hết công việc sang một bên, thả lỏng để ngủ một giấc thật ngon.
Sáng mai nếu có hứng thú sẽ nặn một rổ bánh rán xinh xinh, đợi con đi học về thì gí vào mặt nó: chều! chều!
                                                                          Sấu chua.

Žádné komentáře:

Okomentovat