2016/04/18

Nỗi nhớ - lạt mềm.

Những khi lòng trĩu nặng lo âu, tự nhiên cứ hay nghĩ về những gánh hoa cúng ngày rằm hay đầu tháng của các bà các cô gánh từ làng Ngọc Hà đi ra phố ... ngày xưa...
Nỗi nhớ mỏng mảnh, trong suốt đi xuyên qua bao năm tháng.
Vài bông mẫu đơn đỏ thắm, vài chùm duối trong như ngọc, vài chùm ngâu vàng, vài bông sói trắng tinh, vài bông hoàng lan thơm ngát, vài bông hồng ta nho nhỏ thắm thiết... được xếp chồng lên nhau hờ hững nhưng cẩn thận. Cái sự hờ hững tuyệt đẹp, tỉ mẩn nâng niu chứ tuyệt nhiên không phải là sự cẩu thả xô bồ.
Những thứ hoa được cắt quanh vườn nhà, được chăm sóc hàng ngày, đến tháng đến ngày được đem ra phố. Cái cách người ta gói hoa mới thích làm sao!
Gói cái gì thì phải chặt, gói hoa thì không. Gói mà nhẹ như không gói. Hai tấm lá dong non xanh mướt xếp đan vào nhau, những bông hoa được đặt nhẹ xan vào những bông hoa, cái dây lạt tài tình vòng qua vòng lại. Lạt mềm buộc chặt mà đủ hờ hững không vương vãi.
Ngoắc gói hoa vào ghidong xe đạp, người mua thong thả chở gói hoa về nhà trong niềm hân hoan thơ thới dâng nhẹ trong lòng.
Về nhà lại nhẹ nhàng lại giở gói hoa ra, nhúng nước mát cho hoa thêm tươi, đặt lên đĩa, thành kính dâng lên bàn thờ.
                                                                             Sấu chua.

Žádné komentáře:

Okomentovat