Lông gà lông vịt bán đê !
Hồi bé , hôm nào mẹ thịt gà thịt vịt , mẹ cũng để dành bộ lông vào cái rổ cho mình. Luật bất thành văn, mình tự hiểu bộ lông ấy là mẹ cho mình
Gậm đùi , gậm cánh cũng khoái, nhưng lòng dạ mình khoái nhất là nghĩ đến bộ lông
Ăn gì thì ăn, gậm gì thì gậm, mình vẫn cứ tơ tưởng đến bộ lông
Đợi cho bộ lông ráo nước. Tai mình bắt đầu dỏng lên mỏng dính
.Chỉ cần nghe tiếng rao " L...ô...ng..." là đầu mình thò phắt qua cánh cổng. Chả hiểu hai cái gánh tòng teng, lộn xộn ,bát nháo đủ thứ của mấy người ấy có những gì ? nhưng mình hay tò mò nhìn vào chỉ thấy mấy cái khi thì ống bơ sữa bò...khi thì vài tập giấy báo...lúc lại mấy nắm nilon nhàu nhĩ xột xoạt...nhưng mà mình khoái lúc mấy người ấy nhân nha dìm giá mớ lông gà của mình cho được giá, rồi từ tốn mở cái ruột tượng quấn quanh bụng, hoặc khẽ khàng cởi cái kim băng cài chặt vào miếng túi áo be bé, moi ra mấy hào lẻ nát bươm trả cho mình lắm
Lúc ấy mình nào đâu biết mặc cả là gì ? chỉ hay bắt chước bà trẻ trông em mình những lúc đi chợ thôi, thay vì trả rẻ đi lúc mua, thì đòi tăng giá lên lúc bán mà thôi
. Bà đồng nát bao giờ cũng có ánh mắt khinh khỉnh khi nhìn vào rổ lông gà lông vịt của mình, bĩu dài cái môi, chê ỏng chê eo...nào là dúm lông bé tẹo...nào là con vịt đến còi... lòng mình thì nóng như lửa đốt
Rõ ràng con gà mẹ thịt hôm qua to thế...mà hôm nay bà ấy cứ khăng khăng bảo bé ...nghĩ bực mà cứ nghèn nghẹn ở họng chả biết đường mà cãi
Trong đầu cứ luẩn quẩn nghĩ con gà béo như con lợn...nhất định phải nhiều lông
. Bà ấy quát the thé " Một hào
" Rẻ như bèo ! mình khe khẽ rón rén bảo "Hai hào cháu mới bán" .Bà ấy lườm đứt mũi mình, mắng chao chát " Con cái nhà ai, bé mà khôn như ranh !"
Ơ ! Rồi thoăn thoắt moi tiền trả mình như chạy mưa ! Cầm mấy hào mà sướng như điên, thịt gà thì ăn rồi, bán lông lại được tiền
cứ ước sao con gà không có hai bộ lông ?
Mấy hôm sau tha thẩn chơi bi với bạn ngoài đầu ngõ, con bạn hí hửng bán hai bộ lông gà được trả tận bảy hào ! mình cứ tiếc ngơ tiếc ngẩn mà chả dám kể với ai. Lần sau bán lông phải cẩn thận vậy 
Lâu lâu mới có bộ lông mà bán chứ không phải thường xuyên ! Lần nọ... chỉ đợi tiếng rao cất lên " Lông....bán ....đ " - mình xuất hiện với rổ lông ngay...lại diễn ra y như cũ... Mình dứt khoát bảo " Bốn hào !" bà mua lông trợn mắt mắng cho xơi xơi, bắn hết cả nước bọt vào mặt mình, mình quờ tay lau rõ nhanh cho khỏi ngấm vào má
Bà mua lông quày quả bỏ đi đầy giận dữ...mình tẽn tò, không bán được lông chả hiểu là vì sao ?
Rồi thì mình cũng bán được mớ lông gà cho một chị trẻ hơn , hiền hơn, nhã nhặn hơn...nhưng mình cũng có kinh nghiệm bán Lông hơn !
Bây giờ hàng năm , mình phải tự giác mang hóa đơn đi trả tiền công đổ rác cho căn hộ 4 người trong 12 tháng số tiền hơn 30eur. Mình lại ngậm ngùi nhớ đến mấy chị " Lông gà lông vịt " yêu quái ngày xưa của mình
Giờ này các chị đang ở đâu ?!

Sấu chua -
Entry thích thế . Rất sinh động . Mình đề cử entry này vào chương " sinh hoạt đời thường " của kỷ niệm ngàn năm Thăng Long đó nhe . hì hì hì
OdpovědětVymazatHình như lũ nhóc mình ngày xưa ai cũng trải qua cái " vấn đề " lông gà lông vịt này . Đọc entry này của nàng Sấu Chua mình còn cảm thấy cái mùi khen khét do lông phơi ngoài nắng , khô cứ bông lên , nhất là hôm nào nhà thịt gà trống thiến hay gà mái dầu thì mình bê cái sản phẩm lông ấy ra bán kiêu hãnh như một sự ban ơn . khà khà khà
Em quên"Tóc rối đổi kẹo" à? Kẹo mạch nha đựng trong cái hũ sành, chấm đầu que vào đấy, xoáy mấy cái rồi kéo lên đổi chỗ tóc rối của bọn trẻ chúng mình nữa chứ! Hôm vừa rồi nhìn đống tóc rụng của mình chị đã nhớ ngay cảnh tóc rối đổi kẹo ngày xưa đấy. Nếu còn cái ngày xưa ấy chỗ tóc này mang đổi kẹo đử chiêu đãi mấy chục bạn trong friends list! Chị nhớ là họ chỉ mua lông vịt, lông gà họ ko mua hoặc mua rất rẻ, hoặc xin ko. Họ đem về bán lại cho người làm phất trần. Chị cũng nhớ như in cảnh tụi trẻ con náo nức đem lông gà, lông vịt ra bán thế nào...."Tóc rối đổi keo, lông gà, lông vịt bán đêeeeeeeeeeeeeeeeeee"!
OdpovědětVymazatThế " Đề cử " xong có được lĩnh Hào không hở bác ? D:
OdpovědětVymazatEm vẫn nhớ như in ấy chứ ! ngày xưa em toàn bị rỏ rãi ướt nhèm ở mấy cái thúng kẹo kéo tóc rồi ấy đấy chị ạ !
OdpovědětVymazat:)) ngày xưa em nào cũng từng bán lông gà , lông vịt như thế nhỉ
OdpovědětVymazatThế em Ly có qua cái đận ấy k?
OdpovědětVymazatah, còn cái đận bán lon nước ngọt nữa cơ Sấu ạ
OdpovědětVymazatThế mà chả thấy kể ?!
OdpovědětVymazatNhìn thấy cái tít... lại tuởng ... hôm nay sâu làm đồng nát :D
OdpovědětVymazatÚi giời... được bộ lông gà , lông vit... ối tiền nha hồi nhỏ :D
OdpovědětVymazatNhớ ... dai nhỉ... những bốn hào, tớ quên mất rồi đấy:D
OdpovědětVymazatEm được cái nhớ dai ...nhưng không thù dai ! hi hi
OdpovědětVymazatGiờ mà làm... đồng nát ... hiện đại cũng ối tièn :D
OdpovědětVymazatThế chị định gọi em lại bán báo cũ ạ ?! he
OdpovědětVymazatNào có ai bảo ... thù dai đâu:D
OdpovědětVymazatLà em phân bua thế cho chắc chắn ! hí
OdpovědětVymazatVâng, mỗi lần đi đổ xe rác lại lẩm bẩm giống chị đấy !
OdpovědětVymazatcon gái tớ nó có cả một ... kế hoạch ... mở Cty ... đồng nát:D
OdpovědětVymazatVâng ...bảo vệ môi trường mờ "hi
OdpovědětVymazatEm còn bán cả tóc rối nữa cơ đấy nàng ạ. Nhưng tóc rối chỉ đổi được kẹo kéo thôi chứ ko được tiền. Mình lại cứ thích tiền mặt cơ, khổ thế :-D
OdpovědětVymazatLâu rồi mới nghe nhắc đến hào...đọc xong mà cool cứ tơ tưởng đến con vịt bự như con....heo :DDDDDDDD
OdpovědětVymazatChị làm em nhớ lại ấu thơ quá chừng :)
OdpovědětVymazatHa ha ha . Kỉ niệm một nghìn năm Thăng Long nàng Sấu Chua nhà ta lại ngồi trên đám mây lông gà lông vịt bay về tuổi thơ kiếm Hào .
OdpovědětVymazatNày một hào thôi đấy , nếu đòi thì thêm cho năm xu nữa thành hào rưỡi , không được hai hào đâu . . . hì hì hì
Đấy bác lại dìm giá "kí ức " của em rồi !
OdpovědětVymazatChết vì cái tính thích tiền mặt !D:
OdpovědětVymazatThích con gà béo hay thích con heo có nhiều lông ? he he
OdpovědětVymazatMua một tấm vé mà trở về với tuổi thơ vậy ! D:
OdpovědětVymazatKhà khà khà . cái này gọi là " dìm hàng . . . "
OdpovědětVymazatẻn này của chị thích thật.. thích chị ở những cái khêu gợi hồi ức ghê..hehe.. em hồi xưa cũng chuyên lông gà, lông vịt, kiếm lon rồi dùng chân nhảy một phát cho lon bẹp ý- có hôm nhảy hăng quá trượt ngã oạch..hehe (nghĩ lại thấy yêu cái thời tuổi thơ nghèo khổ thế), rùi còn món mót ni lông và dây đồng để bán lấy tiền mua kẹo kẹo.
OdpovědětVymazatChuyện dễ thương quá em ơi.
OdpovědětVymazatDễ thương chắc vì có nhiều "Kẻ" lăm le bán lông gà lông vịt như em chị nhỉ ! :D
OdpovědětVymazatEm tưởng "Dìm hàng " khác với "Dìm giá " Hở bác ?!:D
OdpovědětVymazatCái vụ mót dây đồng, chắc chị lớn rồi !nên k rõ lắm !
OdpovědětVymazatChị thương chỗ này nhất nè. Có bao giờ mình trở lại lúc như thế này đâu em, hồn nhiên ước muốn!
OdpovědětVymazatVâng bây giờ còn ước thế , thì chồng hắn cho ăn cả lông gà ấy chứ chị nhỉ :D
OdpovědětVymazatHahah... em dễ thương quá! Làm chị nghĩ mà cười ngất!
OdpovědětVymazatChị cười cẩn thận , không rơi hết cả các " Cơ quan đoàn thể ", em không chịu trách nhiệm đâu hí !
OdpovědětVymazat=))=))=)).....em thích bài này của chị quá:)
OdpovědětVymazatChắc vì thấy bóng dáng của mình trong đó :D
OdpovědětVymazatbai nay de thuong ghe, dung la mua mot ve ve voi tuoi tho!!!
OdpovědětVymazatminh cung thich bai nay
Cám ơn bạn đã ghé nhà Sấu chơi, " đãi bạn một vé " trở về với tuổi thơ dịu nhẹ :))
OdpovědětVymazatHihi .. doc lai van buon cuoi!!
OdpovědětVymazatNếu bạn thích đọc kiểu này thì tìm sâu vào Blog tớ có nhiều chuyện để buồn cuời đấy :-)
OdpovědětVymazat