2019/03/09

Màu khói cũ.

Nắng lên sớm quá, mới ngấp nghé tháng ba thôi mà lòng cứ chùng chình như thể tháng năm.
Mùa đông đi sớm rồi bất chợt dùng dằng quay lại bằng những đêm lạnh buốt, gió hú những cơn dài thê lương.
 Thảm hoa xuân bật lên trên mặt đất những đóa bồi hồi. Chim chóc nhảy nhót lơ ngơ trong những bụi cây vẫn còn ngủ đông xơ xác.
 Cái bếp ngoài vườn năm nay có người cứ kì cà kì cạch làm từ bây giờ.
Cái bếp sẽ có lò đốt củi cháy rí rách, nho chạy luồn chung quanh trên cao hòa lẫn vào nền trời mùa hạ xanh biếc.
Chiếc bàn gỗ còn nguyên hơi thở của gân gỗ xù xì, vụng về tự đóng, vài chiếc ghế tha thẩn dựa dẫm đợi đợi chờ chờ.
Cái bồn rửa không còn mới nhưng được cất để dành vì nó còn duyên quá, bây giờ được gác vào lòng những mảnh gỗ ru quanh, mình sẽ vo gạo rửa rau, cắt cá, nấu canh, kho thịt ... ngoài sân.
Những ngày thâm u, mình sẽ đốt lò nóng rực giữa sân, rồi đun cho ấm cà phê sôi lịch bịch nhả ra thứ khói mầu nâu thơm phức bay ngoằn ngèo rồi mất hút vào bụi hoa hồng. 
Mình đang cố nghĩ xem mình sẽ treo những cái cốc gốm nặng chịch lên những chiếc chìa khóa cũ bỏ đi được bẻ cong rồi đóng cố định trên những chiếc cọc gỗ xù xì thì nó sẽ thế nào.
Chái bếp này mình làm theo một vài nỗi nhớ cứ bám riết lấy mình mãi không thôi.

Nó sẽ mang dáng dấp của chái bếp ở một miền sông nước Đồng Tháp Mười xa lắc, năm đó mình lên bảy tuổi, theo mẹ vào thăm ông bà ngoại.
Buổi chiều của miền nước nổi, khói bếp củi hiền lành bay lên, bà ngoại mình ríu cả hai chân khi nghe tiếng mình gọi Bà ơi! Ngoại ơi!
Chái bếp mà từ cái bàn, cái ghế, cái chạn đều hết thảy từ tay ông đóng cho bà.
Buổi trưa, ông cởi trần, đắp những ụ đất chắn ngang một dòng kênh, rồi ông tát sạch nước, để lộ ra một áng bùn bóng nhãy, tay ông, chân ông, lưng ông nâu bóng dưới ánh mặt trời.
Những con tôm càng xanh, lươn, trạch quẫy sùng sục dưới đám bùn nâu quánh được ông bắt vào rửa sạch đem cho bà đứng nấu trong cái chái bếp óng ánh màu bồ hóng thơm phức.
Vị nước sông mang nặng phù sa, vị yêu thương đong đầy, vị thương nhớ vỡ òa trong sum họp ngắn ngủi, vị tôm đồng cá sông nướng trên than đỏ, muối nổ tí tách ...

Ở một góc nào đó chái bếp lại lấp lóáng bóng dáng bà nội mình đứng thổi cơm, kho đậu, vài con mèo lười nũng nịu ngheo ngheo dụi cổ vào ống quần chân thấp chân cao đen nhánh lụa satanh.

Ở một góc nào đó chái bếp lại in bóng dáng mẹ mình lom khom ngồi thổi lửa sao mứt gừng ngày tết, mẹ sao bố nếm, má mẹ đỏ hây như uống rượu.

Những gian bếp thủa nào giữ cho lòng ta không vui quá cũng không buồn quá, giữ cho lòng ta bình yên, không cô độc giữa dòng đời đấy biến động.
Giữ lòng ta có được cảm giác gần gũi chở che âu yếm dịu dàng.
 Trong gian bếp này mẹ sẽ nấu cho các con của mẹ ăn những món ăn của ngày xưa, men theo những hương vị xưa cũ, những sắc màu kỉ niệm, để màu khói đẹp như mầu của cổ tích giữa bộn bề tất bật lo toan.
                                              Sấu chua.

2018/12/23

Nhờ hương giữ hộ những hoan vui.

Những ngày cuối cùng của năm đang lững thững đổ ập lên người.
Một năm như bao nhiêu năm tháng, có buồn vui, có thất vọng, có hạnh phúc, có đau khổ, niềm vui nào, nỗi đau nào cũng cạn kiệt cả trái tim.
 Nhà cửa cũng đã dọn dẹp như ý muốn.
Làm một cái nhà bằng bánh. Khi bắt đầu làm cũng chẳng nghĩ ngợi gì, nhưng khi bày cái nhà bánh lên thì thấy một ngôi nhà bị tuyết phủ trắng xóa giữa mênh mông tuyết trắng. Những khóm quả dại đỏ rực trên tuyết như những đốm son môi mỉm cười giữa tuyết trắng bao la, một chiếc xe chở cây thông đỗ trong vườn, hứa hẹn một ngôi nhà ấm cúng đoàn viên mặc kệ giông gió bão tuyết mưa sa.
Hóa ra những khao khát, những ước mơ dù muốn hay không, đến hoặc giã từ, ra đi hay ở lại đều đã nằm sẵn đâu đó trong tiềm thức. Và để ước mơ trở thành hiện thực, không phải cứ nỗ lực là được. Có nhiều chuyện nằm ngoài tất cả những mong mỏi của ta.
Và việc của ta là miệt mài ước mơ :-D

 Mua một cây thông nhỏ để giăng đèn kết hoa, đặt quà xung quanh cây thông cho căn nhà ấm cúng không khí lễ hội nơi mình sống.
Cũng không quá cầu kì trong việc mua quà tặng người thân. Ang áng xem ai thích cái gì? cần cái gì? muốn cái gì thì chạy đi mua, ngồi gói ghém với tất cả tấm chân tình, vừa làm niềm vui cho chính mình, vừa làm niềm vui cho người nhận quà.

Năm nay ốm đau cũng nhiều, hết ốm lọ lại tiếp ốm kia, có vẻ đi rất đúng lịch trình của qui luật sinh lão bệnh chết. Nên cũng thấy chả có gì đáng lo ngại.
  Sống là một món quà, vui sống là cả một nỗ lực, và chết chính là sự hoàn thiện tất cả những gì còn dang dở.

Sáng dậy thèm mùi thơm và hơi ấm của bánh chín trong lò, thế là nướng một cái bánh mận.
Mận cây chín trong vườn từ độ hè, trữ đông đá, bỏ ra nướng với sokola, kesu, và hạt dẻ. Mùi mận se lại thơm dần lên và tỏa đi khắp nhà.
 Mùi thơm ngọt ngào chiêu dụ mọi giác quan thức dậy, khích lệ hàn huyên, chia sẻ, bảo bọc, vuốt ve, trao gửi yêu thương.

Có đôi lúc phải để cho những làn hương khỏa lấp giúp mình tất cả mọi muộn phiền. 
Mặc kệ. Mặc kệ. Mặc kệ.
Tất cả rồi sẽ khác.
Cứ thơm đi. Cứ nồng nàn, cứ hoan hỉ, rồi niềm vui lại về.
                                                              Sấu chua.

2018/11/30

Khi bạn làm khách.

Thật ra blog hay fb chỉ là lmột lát cắt mỏng về mình thôi. Ngoài đời thật ra mình là người tương đối bận việc.
Làm gì, đi đâu, chơi gì, thậm chí ăn gì mình toàn phải plan tương đối chặt chẽ, không phải là để mọi thứ đạt đến hoàn hảo, mà là để năng suất công việc tốt nhất có thể, để dù bận nhưng mình vẫn luôn có thời gian cho bản thân, cho người thân, cho những sở thích mà mình muốn. Mình coi nó như một cách cân bằng cuộc sống của mình với công việc bộn bề tưởng chừng như không bao giờ dứt ra được.
 Mình rất không thích nhà có khác bất chợt. Khách đến không báo trước. Vì nói thật mình lịch sự lắm :-P. Đã là khách của mình thì sẽ được tiếp nồng nhiệt và chu đáo, êm ái và dễ chịu. Được ăn ngon, uống ngon, được ngồi trong không gian dễ chịu. Và mình là chủ sẽ ăn mặc chỉnh tề, ngồi tiếp khách, nói chuyện với khách, thỉnh thoảng có đi ra bếp cũng chỉ để pha thêm trà, mang thêm bánh vào thôi. Chứ rất khoát không tranh thủ làm việc khác. Mình thật :-D
Vì thế mình ghét tiếp khách hời hợt đại khái ở cửa hàng, khách bỏ thời gian quí báu riêng tư của họ, bỏ công việc của họ, bỏ cơ hội kiếm tiền của họ để đến thăm mình. Họ xứng đáng được hưởng những gì ưu ái chân thành và nồng nhiệt nhất của chủ nhà.
Một loại khách nữa mình cực ghét đó là đến ụp một cái đã thế còn mang theo một đống người mình không quen. Thế là mình tự nhiên phải bỏ hết công việc để tiếp loại khách vớ vẩn, mình sẽ phải hỏi han huyên thuyên, xã giao nhạt nhẽo. Phục vụ bất đắc dĩ những người mình không hề thích. Mà mình thì lại đến tầm chỉ thích làm những thứ mình thích. Huỵch toẹt ra thì thật là ngớ ngẩn bất đắc dĩ.
Phải nói lại là thời gian cho bản thân, mình cũng không hề có nhiều, vì thế phải dành cho người không quen, chẳng thích một chút nào.
 Nhà mình có một người khách thỉnh thoảng lại đến thăm, mình cũng thích nếu họ đến một mình cùng con cái của họ, chơi với mình là vừa đủ, nhưng mỗi lần họ đến họ thường rủ theo những đứa trẻ con lạ, con của những người mình không hề quen, chưa bao giờ gặp hoặc những người lạ hoắc với mình.
 Và thế là thời gian mình dành giật vá víu để ngồi nói chuyện là không còn, vì họ còn lo quát lác đe nẹt lũ trẻ con.
Bọn trẻ con xông hết vào phòng riêng của con gái, con trai mình. Chúng tò mò, tọc mạch lục lọi các món đồ của con mình, tha thôi quăng quật, làm hỏng rồi cãi nhau chí chóe. Xong rồi ăn uống bôi bẩn khắp nhà ra bếp. Có đứa còn dùng sữa đặc vừa ăn bôi vẽ lên cửa kính để gây sự chú ý.
Thật sự là trong gia đình mình, mình rất tôn trọng phòng riêng, không gian riêng tư của các con, nếu có quét dọn giúp, mình cũng chỉ quét dọn xong là đi ra, mình không có thói quen lục lọi tủ, ngăn kéo của con. Thứ gì chúng nó sắp đặt, bầy biện như thế nào chắc chắn là chúng nó có chủ ý. Mình chả bao giờ tự động sắp xếp lại.
Vì thế mình sẽ rất ngại khi có người lạ vào đảo tung cái thế giới bé nhỏ bình yên của con.
Mỗi khi nhà chuẩn bị có khách đông, ngủ lại, mình thường thông báo trước với các con, là sẽ mượn phòng chúng.
Khi khách là trẻ con ngủ trong phòng con mình, mình sẽ thay chăn ga mới, mời bọn trẻ vào giới thiệu đây là phòng của A, B, C..., các cháu có thể chơi, nhảy múa, hò hét thoải mái, hãy chơi thật vui vẻ và tự nhiên như ở nhà mình vậy nhưng...nhưng xin hãy đừng tự động dịch chuyển tranh ảnh, đồ lưu niệm, đồ trang trí trong phòng nhé, vì nó không phải là phòng riêng của cô :-D

 Con của các bạn mình đến chơi, khi về chúng thường viết những mẩu giấy rất dễ thương dán lên cửa đập vào mắt con mình khi trở về nhà.
Các mẩu giấy thường vẽ những trái tim nhỏ xinh, những nụ cười ngoạc đến mang tai. Nội dung thường là cám ơn vì đã cho mượn phòng, rồi rất thích căn phòng này, hay là rất dễ chịu khi đã từng ngủ lại đây...Yêu không?

Bạn sẽ dạy con bạn những gì lúc bé?
Hay chỉ đơn giản nghĩ là trẻ con hồn nhiên , trong sáng, vô tư và chúng đương nhiên lớn lên để trở thành những người lớn lịch sự, có giáo dục, dễ mến dễ thương.
                                      ........
Mình nhớ cách đây mấy năm mình mới mổ mấy lần liền xong, bạn mình cũng đến chơi, cũng mang theo 5 đứa trẻ con đến thăm mình, tất cả bọn  trẻ mình đều quen, và chúng đều dễ thương, chúng đến đúng tầm bữa ăn phụ buổi chiều, có vẻ như tất cả đều đói bụng. Thế là mình đành lôi hoa quả đông đá ra lê lết nướng bánh cho chúng ăn, dù đau và mệt vô cùng nhưng mình rất cố gắng. Bọn trẻ tranh nhau ăn hết bay khay bánh to, khiến cho mình rất vui. Nhưng nói thật lúc chúng nó về mình suýt ngất vì cố quá sức. Thăm người ốm bệnh cũng khác với thăm người khỏe, he he.


 Ốm cái là rách việc ngay, có thời gian là viết hàng loạt các bài viết dang dở, bỏ lửng khắp nơi trong blog :-D
Rảnh rỗi sinh nông nổi là đây chứ đâu :-D

                                              Sấu chua.

Ốm ăn.

Tưởng ốm vớ ốm vẩn tí thôi mà ốm mãi vẫn chưa dừng.
Hôm trước ti toe một lúc rồi nằm im như thóc.
Hôm sau giày mới đến, xỏ giày lượn qua lượn lại trong nhà, cũng được một lúc rồi giày đi đằng giày, người đi đằng người, rã rượi như mèo hen.
Hôm sau nữa, quyết chí không nằm, lôi hết chăn ga rèm cửa ra giặt là phơi phóng, rồi nấu cơm, nướng gà cốm, hầm một nồi thịt bò với khoa tây và chục loại rau củ, đề phòng không nuốt được cơm, thì nuốt súp. Bụng bảo dạ, không nằm! không nằm! Hoạt động người ngợm sẽ khỏe, nằm lệt bệt sẽ ốm lâu.
Nhưng mà nghĩ thế thôi, cứ đến 5-6 giờ chiều là đầu đau như búa bổ, đổ kềnh đổ càng. Đau cơ, đau khớp các kiểu, nước mắt giàn giụa như có ai bắt tội.
Nhưng mà hay lắm nhé, ốm nhưng vẫn biết đói nhé. Có thể còn lên cân, lí do là vì sợ ốm, nên nuốt thật lực dù mồm chát như sung. Cứ ốm là ăn như đúng rồi, ăn để có sức, ăn để nhanh khỏi.
Mình ốm là có người trong nhà phải gánh hết công việc của mình hàng ngày.
Chưa kể làm việc rồi có khi còn phải quan tâm này nọ đến mình, căng hơn thì phải hầu hạ phục dịch mình. Mà tính mình thì mình ngại nhất vụ phiền hà người khác, bất kể thân hay sơ. Ngại lắm.
Thế nên mình thường ăn khỏe khi ốm, vì ngày thường không ốm, mình chúa lười ăn. Chỉ ăn khi tới bữa, còn lại không ăn vặt, không ăn linh tinh.
Ốm ăn là đây chứ đâu.
                                         Sấu chua,

2018/10/11

Thương nhớ nào nguôi.

Tháng 10 kiểu gì cũng "sót" lại những ngày ấm áp. Nắng như thể gắng nốt những giọt êm ái, mềm mại quấn lấy thịt da. Gió như thể gồng mình lên tươi mới bất chấp sương lạnh đâu đó ùa về. 
Và hương! Hương của mùa thu chín tràn ngập cả đất trời.
Quả chín, lá chín, cỏ chín, thân, cành, đồng thanh chín, chộn rộn lên những mảng Vàng êm ái, buồn vu vơ, đẹp day dứt như thể những nụ hôn tiễn biệt trên sân ga, nấn ná thêm, ngậm ngùi rời rã...nhưng phải chia làm đôi ngả...để lại những mùa hè rực rỡ phía sau lưng.
Mùa thu nào cũng mang mang những niềm như thế. Chưa bao giờ dừng lại. Chưa bao giờ đổi thay, vẫn không bao giờ cũ.

2018/09/26

Buồn cho đẹp.

Những ngày  mùa thu không khí trĩu nặng, sáng lạnh, đêm lạnh, ngày bừng lên như cô gái đẹp chót ngủ dậy muộn, nên khi thức giấc chợt mỉm cười, thẹn thùng, nụ cười đẹp mê hồn, nhưng rồi lại vội vã ngủ vùi trở lại vì mệt mỏi lười biếng. 
Táo rụng như hờn như dỗi, la liệt trên sân. Mình không buồn nhấc tay, nhấc chân, đành ngại ngùng đưa mắt tránh đi thật xa bọn táo chín vàng thơm lựng.
Những nỗi buồn đã kéo tuột, kéo lê mình đi khiến cho lũ táo buồn ngơ ngác trên sân.
Buổi tối các món ăn có phiên bản lười được bày lên bàn cọc cà cọc cạch.
Chồng lát mỏng bánh mì đen ăn với trứng, bơ, ớt, cà chua.
Vợ bát mì hàn quốc bóc vội nấu với nấm rau hành và trứng.
Ăn thế thôi cho đỡ phải làm, rồi quặc chân nhau xem phim cho đỡ buồn.
Quặc chán thì chồng lôi đàn ra gảy tưng tưng. Mà tưng tưng cỡ nào cũng không bớt chán.
Chồng còn ngủ được thì chồng đi ngủ trước.
Vợ không ngủ được, cứ mở nhạc khe khẽ đến gần hết đêm, mới mò vào chăn cố ngủ cho đỡ mệt.
Bữa trưa không nấu lại chở nhau đi ăn phở Tây. Gọi là phở tây vì nấu kiểu cho tây nó ăn. Tây nó chả biết đầu cua tai nheo phở chân thực nó phải thế nào. Thế là nước dùng thả đẫy mì chính đục ngầu trắng phớ lớ, bánh đa gạo chần cứng đơ thẳng đuỗn, thịt gà thịt bò thái lộn tùng phèo, hành tây băm cả cục, lơ thơ chạy qua mấy cọng rau mùi héo, thế là thành phở, tây húp xì xụp, ta húp ngậm ngùi, không ăn thì đói, mệt, ăn thì chán đời dâng lên tận mang tai.
Vẫn biết buồn lo chả giải quyết được gì mấy, cứ phải là đạp vào mặt nỗi buồn mà sống. Thôi thì lại lai nhau đi chơi.
Phải cố vớt vát lại vài ngày mùa hè sót lại để biết cuộc đời ngắn ngủi, niềm vui cũng ngắn ngủi. Những chuyện hôm nay quan trọng đến thế, nhưng mai rồi sẽ thành chuyện nhỏ. Khóc cho mình nghe xong rồi, phải cười cho những người cạnh mình thấy thôi.
Chiếc lá xanh mát của mùa hạ đã chuyển thành chiếc lá vàng óng của mùa thu.
Nếu chót buồn rồi cố buồn cho thật đẹp nghe tôi. 😎
                                                 Sấu chua.

2018/09/05

Chỉ cần sờ vuốt thôi là đủ.

Nhiều lúc cũng muốn quẳng cái điện thoại "thông minh quá mức" đi thật xa.
Những lúc lên cơn đồng bóng cũng từng mạnh mồm bảo con: mua cho mẹ cái điện thoại nào chỉ cần nghe được là đủ.
Lũ con tinh quái hỏi nhay lại: mẹ chắc không?
Thế là bụng nghĩ một nẻo, mồm lại chép chép tiếc rẻ: kể ra thế cũng hơi quá con nhỉ.
Thế là mọi việc lại đâu vào đấy.
Nhà 4 người lại 4 cái máy tính cộng 4 cái điện thoại, vuốt vuốt sờ  sờ cứ gọi là mệt nhoài cả người.