2018/11/30

Khi bạn làm khách.

Thật ra blog hay fb chỉ là lmột lát cắt mỏng về mình thôi. Ngoài đời thật ra mình là người tương đối bận việc.
Làm gì, đi đâu, chơi gì, thậm chí ăn gì mình toàn phải plan tương đối chặt chẽ, không phải là để mọi thứ đạt đến hoàn hảo, mà là để năng suất công việc tốt nhất có thể, để dù bận nhưng mình vẫn luôn có thời gian cho bản thân, cho người thân, cho những sở thích mà mình muốn. Mình coi nó như một cách cân bằng cuộc sống của mình với công việc bộn bề tưởng chừng như không bao giờ dứt ra được.
 Mình rất không thích nhà có khác bất chợt. Khách đến không báo trước. Vì nói thật mình lịch sự lắm :-P. Đã là khách của mình thì sẽ được tiếp nồng nhiệt và chu đáo, êm ái và dễ chịu. Được ăn ngon, uống ngon, được ngồi trong không gian dễ chịu. Và mình là chủ sẽ ăn mặc chỉnh tề, ngồi tiếp khách, nói chuyện với khách, thỉnh thoảng có đi ra bếp cũng chỉ để pha thêm trà, mang thêm bánh vào thôi. Chứ rất khoát không tranh thủ làm việc khác. Mình thật :-D
Vì thế mình ghét tiếp khách hời hợt đại khái ở cửa hàng, khách bỏ thời gian quí báu riêng tư của họ, bỏ công việc của họ, bỏ cơ hội kiếm tiền của họ để đến thăm mình. Họ xứng đáng được hưởng những gì ưu ái chân thành và nồng nhiệt nhất của chủ nhà.
Một loại khách nữa mình cực ghét đó là đến ụp một cái đã thế còn mang theo một đống người mình không quen. Thế là mình tự nhiên phải bỏ hết công việc để tiếp loại khách vớ vẩn, mình sẽ phải hỏi han huyên thuyên, xã giao nhạt nhẽo. Phục vụ bất đắc dĩ những người mình không hề thích. Mà mình thì lại đến tầm chỉ thích làm những thứ mình thích. Huỵch toẹt ra thì thật là ngớ ngẩn bất đắc dĩ.
Phải nói lại là thời gian cho bản thân, mình cũng không hề có nhiều, vì thế phải dành cho người không quen, chẳng thích một chút nào.
 Nhà mình có một người khách thỉnh thoảng lại đến thăm, mình cũng thích nếu họ đến một mình cùng con cái của họ, chơi với mình là vừa đủ, nhưng mỗi lần họ đến họ thường rủ theo những đứa trẻ con lạ, con của những người mình không hề quen, chưa bao giờ gặp hoặc những người lạ hoắc với mình.
 Và thế là thời gian mình dành giật vá víu để ngồi nói chuyện là không còn, vì họ còn lo quát lác đe nẹt lũ trẻ con.
Bọn trẻ con xông hết vào phòng riêng của con gái, con trai mình. Chúng tò mò, tọc mạch lục lọi các món đồ của con mình, tha thôi quăng quật, làm hỏng rồi cãi nhau chí chóe. Xong rồi ăn uống bôi bẩn khắp nhà ra bếp. Có đứa còn dùng sữa đặc vừa ăn bôi vẽ lên cửa kính để gây sự chú ý.
Thật sự là trong gia đình mình, mình rất tôn trọng phòng riêng, không gian riêng tư của các con, nếu có quét dọn giúp, mình cũng chỉ quét dọn xong là đi ra, mình không có thói quen lục lọi tủ, ngăn kéo của con. Thứ gì chúng nó sắp đặt, bầy biện như thế nào chắc chắn là chúng nó có chủ ý. Mình chả bao giờ tự động sắp xếp lại.
Vì thế mình sẽ rất ngại khi có người lạ vào đảo tung cái thế giới bé nhỏ bình yên của con.
Mỗi khi nhà chuẩn bị có khách đông, ngủ lại, mình thường thông báo trước với các con, là sẽ mượn phòng chúng.
Khi khách là trẻ con ngủ trong phòng con mình, mình sẽ thay chăn ga mới, mời bọn trẻ vào giới thiệu đây là phòng của A, B, C..., các cháu có thể chơi, nhảy múa, hò hét thoải mái, hãy chơi thật vui vẻ và tự nhiên như ở nhà mình vậy nhưng...nhưng xin hãy đừng tự động dịch chuyển tranh ảnh, đồ lưu niệm, đồ trang trí trong phòng nhé, vì nó không phải là phòng riêng của cô :-D

 Con của các bạn mình đến chơi, khi về chúng thường viết những mẩu giấy rất dễ thương dán lên cửa đập vào mắt con mình khi trở về nhà.
Các mẩu giấy thường vẽ những trái tim nhỏ xinh, những nụ cười ngoạc đến mang tai. Nội dung thường là cám ơn vì đã cho mượn phòng, rồi rất thích căn phòng này, hay là rất dễ chịu khi đã từng ngủ lại đây...Yêu không?

Bạn sẽ dạy con bạn những gì lúc bé?
Hay chỉ đơn giản nghĩ là trẻ con hồn nhiên , trong sáng, vô tư và chúng đương nhiên lớn lên để trở thành những người lớn lịch sự, có giáo dục, dễ mến dễ thương.
                                      ........
Mình nhớ cách đây mấy năm mình mới mổ mấy lần liền xong, bạn mình cũng đến chơi, cũng mang theo 5 đứa trẻ con đến thăm mình, tất cả bọn  trẻ mình đều quen, và chúng đều dễ thương, chúng đến đúng tầm bữa ăn phụ buổi chiều, có vẻ như tất cả đều đói bụng. Thế là mình đành lôi hoa quả đông đá ra lê lết nướng bánh cho chúng ăn, dù đau và mệt vô cùng nhưng mình rất cố gắng. Bọn trẻ tranh nhau ăn hết bay khay bánh to, khiến cho mình rất vui. Nhưng nói thật lúc chúng nó về mình suýt ngất vì cố quá sức. Thăm người ốm bệnh cũng khác với thăm người khỏe, he he.


 Ốm cái là rách việc ngay, có thời gian là viết hàng loạt các bài viết dang dở, bỏ lửng khắp nơi trong blog :-D
Rảnh rỗi sinh nông nổi là đây chứ đâu :-D

                                              Sấu chua.

Ốm ăn.

Tưởng ốm vớ ốm vẩn tí thôi mà ốm mãi vẫn chưa dừng.
Hôm trước ti toe một lúc rồi nằm im như thóc.
Hôm sau giày mới đến, xỏ giày lượn qua lượn lại trong nhà, cũng được một lúc rồi giày đi đằng giày, người đi đằng người, rã rượi như mèo hen.
Hôm sau nữa, quyết chí không nằm, lôi hết chăn ga rèm cửa ra giặt là phơi phóng, rồi nấu cơm, nướng gà cốm, hầm một nồi thịt bò với khoa tây và chục loại rau củ, đề phòng không nuốt được cơm, thì nuốt súp. Bụng bảo dạ, không nằm! không nằm! Hoạt động người ngợm sẽ khỏe, nằm lệt bệt sẽ ốm lâu.
Nhưng mà nghĩ thế thôi, cứ đến 5-6 giờ chiều là đầu đau như búa bổ, đổ kềnh đổ càng. Đau cơ, đau khớp các kiểu, nước mắt giàn giụa như có ai bắt tội.
Nhưng mà hay lắm nhé, ốm nhưng vẫn biết đói nhé. Có thể còn lên cân, lí do là vì sợ ốm, nên nuốt thật lực dù mồm chát như sung. Cứ ốm là ăn như đúng rồi, ăn để có sức, ăn để nhanh khỏi.
Mình ốm là có người trong nhà phải gánh hết công việc của mình hàng ngày.
Chưa kể làm việc rồi có khi còn phải quan tâm này nọ đến mình, căng hơn thì phải hầu hạ phục dịch mình. Mà tính mình thì mình ngại nhất vụ phiền hà người khác, bất kể thân hay sơ. Ngại lắm.
Thế nên mình thường ăn khỏe khi ốm, vì ngày thường không ốm, mình chúa lười ăn. Chỉ ăn khi tới bữa, còn lại không ăn vặt, không ăn linh tinh.
Ốm ăn là đây chứ đâu.
                                         Sấu chua,

2018/10/11

Thương nhớ nào nguôi.

Tháng 10 kiểu gì cũng "sót" lại những ngày ấm áp. Nắng như thể gắng nốt những giọt êm ái, mềm mại quấn lấy thịt da. Gió như thể gồng mình lên tươi mới bất chấp sương lạnh đâu đó ùa về. 
Và hương! Hương của mùa thu chín tràn ngập cả đất trời.
Quả chín, lá chín, cỏ chín, thân, cành, đồng thanh chín, chộn rộn lên những mảng Vàng êm ái, buồn vu vơ, đẹp day dứt như thể những nụ hôn tiễn biệt trên sân ga, nấn ná thêm, ngậm ngùi rời rã...nhưng phải chia làm đôi ngả...để lại những mùa hè rực rỡ phía sau lưng.
Mùa thu nào cũng mang mang những niềm như thế. Chưa bao giờ dừng lại. Chưa bao giờ đổi thay, vẫn không bao giờ cũ.

2018/09/26

Buồn cho đẹp.

Những ngày  mùa thu không khí trĩu nặng, sáng lạnh, đêm lạnh, ngày bừng lên như cô gái đẹp chót ngủ dậy muộn, nên khi thức giấc chợt mỉm cười, thẹn thùng, nụ cười đẹp mê hồn, nhưng rồi lại vội vã ngủ vùi trở lại vì mệt mỏi lười biếng. 
Táo rụng như hờn như dỗi, la liệt trên sân. Mình không buồn nhấc tay, nhấc chân, đành ngại ngùng đưa mắt tránh đi thật xa bọn táo chín vàng thơm lựng.
Những nỗi buồn đã kéo tuột, kéo lê mình đi khiến cho lũ táo buồn ngơ ngác trên sân.
Buổi tối các món ăn có phiên bản lười được bày lên bàn cọc cà cọc cạch.
Chồng lát mỏng bánh mì đen ăn với trứng, bơ, ớt, cà chua.
Vợ bát mì hàn quốc bóc vội nấu với nấm rau hành và trứng.
Ăn thế thôi cho đỡ phải làm, rồi quặc chân nhau xem phim cho đỡ buồn.
Quặc chán thì chồng lôi đàn ra gảy tưng tưng. Mà tưng tưng cỡ nào cũng không bớt chán.
Chồng còn ngủ được thì chồng đi ngủ trước.
Vợ không ngủ được, cứ mở nhạc khe khẽ đến gần hết đêm, mới mò vào chăn cố ngủ cho đỡ mệt.
Bữa trưa không nấu lại chở nhau đi ăn phở Tây. Gọi là phở tây vì nấu kiểu cho tây nó ăn. Tây nó chả biết đầu cua tai nheo phở chân thực nó phải thế nào. Thế là nước dùng thả đẫy mì chính đục ngầu trắng phớ lớ, bánh đa gạo chần cứng đơ thẳng đuỗn, thịt gà thịt bò thái lộn tùng phèo, hành tây băm cả cục, lơ thơ chạy qua mấy cọng rau mùi héo, thế là thành phở, tây húp xì xụp, ta húp ngậm ngùi, không ăn thì đói, mệt, ăn thì chán đời dâng lên tận mang tai.
Vẫn biết buồn lo chả giải quyết được gì mấy, cứ phải là đạp vào mặt nỗi buồn mà sống. Thôi thì lại lai nhau đi chơi.
Phải cố vớt vát lại vài ngày mùa hè sót lại để biết cuộc đời ngắn ngủi, niềm vui cũng ngắn ngủi. Những chuyện hôm nay quan trọng đến thế, nhưng mai rồi sẽ thành chuyện nhỏ. Khóc cho mình nghe xong rồi, phải cười cho những người cạnh mình thấy thôi.
Chiếc lá xanh mát của mùa hạ đã chuyển thành chiếc lá vàng óng của mùa thu.
Nếu chót buồn rồi cố buồn cho thật đẹp nghe tôi. 😎
                                                 Sấu chua.

2018/09/05

Chỉ cần sờ vuốt thôi là đủ.

Nhiều lúc cũng muốn quẳng cái điện thoại "thông minh quá mức" đi thật xa.
Những lúc lên cơn đồng bóng cũng từng mạnh mồm bảo con: mua cho mẹ cái điện thoại nào chỉ cần nghe được là đủ.
Lũ con tinh quái hỏi nhay lại: mẹ chắc không?
Thế là bụng nghĩ một nẻo, mồm lại chép chép tiếc rẻ: kể ra thế cũng hơi quá con nhỉ.
Thế là mọi việc lại đâu vào đấy.
Nhà 4 người lại 4 cái máy tính cộng 4 cái điện thoại, vuốt vuốt sờ  sờ cứ gọi là mệt nhoài cả người.

2018/09/04

Chuyện tháng 9.

Tháng 9 mimossa nở vàng óng. Loài hoa mọc dễ như cỏ dại, nhưng có lẽ vì thế mimossa đẹp hoang dại và kiêu kì.
Thân hoa cao vút chùng xuống mềm mại như bờ lưng con gái, những cánh hoa nhỏ lấm tấm vàng tha thướt tựa như mái tóc đổ xuống ôm trọn lấy bờ vai nghiêng và mỏng.
Mình thường nghĩ như thế mỗi khi cắt những bó Mimossa mang vào cắm trong bình.
Cắm khi ở bàn ăn ngoài vườn, cắm khi trên bậu cửa sổ bếp, cắm khi ở phòng khách... lạ lùng là dù ở đâu, mình cũng có cảm giác lọ hoa như một nụ cười khúc khích hồn nhiên xóa hết đi những muộn phiền.

2018/08/22

Những lọ mứt vui vẻ.

Tối hôm gì, lưng vẫn còn chưa hết đau, nhưng cũng không chịu nổi cái cảnh ăn không ngồi rồi, béo mũm lên trông thấy, thế là xách cái làn ra đứng lê la cạnh hàng rào.
Gốc dâu tằm năm nào bé tí gày guộc giờ đã xum xuê chạy nhảy leo trèo lên khắp hàng rào, dâu chín không kịp hái rụng đen thẫm cả mặt đất và thơm lựng cả một góc vườn.
Người vợ tha thẩn hái dâu.
Người chồng thì bắc thang trèo tót lên giữa lùm mận xanh rì mót nốt chỗ mận cuối mùa xuống.
Cây mận già cỡ tám chín chục tuổi, mà sung sức như một tráng niên, quả nào quả nấy to như quả trứng vịt.
Mận chín đúng tầm, vị tròn đầy, thỉnh thoảng tách đôi những quả nhìn thật tiệp màu, sẽ bắt gặp một chú sâu béo mẫm, chắc bị chói mắt nên quẫy quằn quại như một vũ nữ cạp điệu Lambada.
Rửa sạch chừng 15 cân mận còn tươi nguyên phấn, bổ đôi, tách hạt, đóng túi, ghi ngày tháng rồi cấp đông.
Khi mùa đông tới, những ngày ủ ê sẽ lôi những túi mận này ra, rã đông rồi nướng những chiếc bánh mận để nhớ ra mùa hè đã từng thơm tho mật ngọt đến chừng nào.
Trước khi cất đống mận cần mẫn kia, cũng cố nướng một cái bánh mận đầu tiên trong mùa mận để cho bố con nhà kia xuýt xoa.
Đem một đĩa bánh cho bà hàng xóm, bà ăn trong đúng một nốt nhạc. Hỏi bà có muốn lấy mận không? bà bảo tôi chỉ thích ăn bánh mận cô nướng thôi, chứ cô cho tôi mận tôi lại phải làm. Tôi không thích làm lắm. Nếu có mứt mận thì có thể cho tôi một lọ cũng được. Ruyên quá má ơi!