Stránky

Zobrazují se příspěvky se štítkem~ NGÀY THƯỜNG KỂ CHUYỆN. Zobrazit všechny příspěvky
Zobrazují se příspěvky se štítkem~ NGÀY THƯỜNG KỂ CHUYỆN. Zobrazit všechny příspěvky

2023/01/13

Một nơi để sống.

 Nhà ở đây, bếp ở đây. Nhà như bếp, bếp cũng như nhà.

Sáng trà. Trưa trà. Tối vẫn trà(thanh thủy) lọc trong vắt những giấc mơ cuộn sóng.
Người đến rồi đi. Người ở lại. Chiếc bàn chỉ có việc mong ngóng những sum vầy.
Nhà nhỏ chứa cả bốn mùa. Những hẹn hò cứ thưa thớt rồi mau nhặt.
Những đêm mùa đông giá lạnh nhưng chăn ấm. Gió thét gào căn bếp vẫn mặc nhiên. Thắp lửa lên đơn giản sơ sài mà đủ vị.
Chẳng biết sai hay đúng. Phải mất 150.000 năm ánh sáng từ mặt trời mới chạm được vào trái đất???
Thế nên mỗi ngày tôi vẫn đợi nắng đến rồi đi.
Chợt thấy vui buồn thế gian này đâu đáng gì. Cau mày, trợn mắt trước dịu dàng, quan tâm hay dẫu cúi xuống, va chạm, hỏi han, tiếng chuông điện thoại thưa thớt cũng chẳng là gì.
Nắng đến nắng đi. Người đi người ở cũng chỉ là ảo ảnh tự thắp tự lụi tàn.
Họng đau rát trước mùa đông tinh quái. Bỗng cồn lên mùi khói của gạo nở bông. Lát chanh mỏng ứa ra lớp tinh dầu phập phồng như thở. Thìa mật ong quẩn lên ấm ngọt những buổi sáng cuối cùng của năm, trôi về xa tít.
Biết rồi. Đời nhẹ như nắng và chỉ là cơn mộng.
Sấu Sau Chua .
Có thể là hình ảnh về trong nhà
Paris An Nhiên, Dung Nguyen và 68 người khác

2020/08/08

Cái sự nghỉ ngơi.

 Trong cái rủi kiểu gì cũng có cái may, mình luôn tin thế.

Nhờ cô vê tàu mà mình làm "cách mạng" thành công trong cái ổ rơm nhà mình. Thật kì diệu. Qua nhiều giai đoạn, bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu sóng gió cũng chẳng ăn thua. Tái hồi, bàn bạc, hứa hẹn, quyết tâm cũng chả nghĩa lí gì.
Chả biết có phải là do sinh ra trong thời thế, xã hội, một giai đoạn thiếu thốn nên ai cũng ao ước có việc làm, làm bất cứ việc gì miễn là tồn tại.
Ai cũng quí giá công việc dù nó có thể tước đi nhiều thứ cũng quí báu quan trọng trong đời sống.
Ai cũng trân trọng nâng niu công việc dù nó tước đi biết bao nhiêu niềm vui sống của một cuộc đời ngắn ngủi.
Ai cũng đặt công việc lên hàng đầu bất chấp và bỏ qua nhiều lựa chọn của con tim.
Bọn mình cũng nằm trong số đó trong vô thức bị mắc nghiện làm việc.
Nghiện làm việc nghĩa là lúc nào cũng phải làm việc mới cảm thấy an tâm, mới cảm thấy ý nghĩa. Ngồi yên sẽ bứt rứt chân tay, đau đầu, uể oải, tim đập chậm,....nhiều biểu hiện lắm, mỗi người mỗi khác.
Nghiện làm việc là nguy cơ cao gây đột tử.
Nghiện làm việc khiến cuộc đời như một đống kít.
Nghiện làm việc phá hủy sức khỏe, thân thể, tâm hồn một cách tàn nhẫn.
Nghiện làm việc là nguyên nhân gây nên bao nhiêu căng thẳng, bệnh tật.
Nghiện làm việc khiến nhiều người không làm tròn bổn phận với bản thân, với bạn đời, cha mẹ, con cái, người thân, bạn bè, vì lí do Tao Bận.
Người nghiện làm việc không có ngày nghỉ, không có cuối tuần, không có các kì nghỉ trong năm. Đem công việc vào bữa ăn, giấc ngủ, các sinh hoạt chung của gia đình. Luôn tự ảo tưởng mình yêu công việc, tràn đầy năng lượng nhưng thực chất là ngủ cạnh một đống phân.
Nhờ cô vê tàu khựa mình đã đàm phán thành công với ngài và được cả gia đình ủng hộ.
Làm việc đúng 8g/ngày. Đảm bảo có thời gian ăn trưa đúng nghĩa một bữa ăn, nghĩa là nấu tử tế, ăn nóng sốt, đúng giờ, có không gian là một bàn ăn tử tế chứ không phải vơ đại cái gì vừa ăn vừa làm việc, ăn sáng lúc 11g trưa hoặc không ăn, ăn trưa lúc 16 g, ăn tối lúc 21g, ok?👌
Có thời gian ngắn để nghỉ trưa, hoặc uống trà hoặc cà phê cà pháo rồi quay lại công việc
Thứ bảy làm việc nửa ngày( điều này phải tiếp tục tranh đấu vì làm quá hỏng mợ nó kuộc cách mệnh)
Chủ nhật Nghỉ ngơi hoàn toàn. Khẳng định là hoàn toàn chứ không phải là tranh thủ làm những việc khác liên quan đến công việc chính. Và được tự do làm tất cả các công việc yêu thích, các việc cá nhân nếu đem lại niềm vui sống cho bản thân. Hoặc là làm một việc quan trọng nhất là KHÔNG LÀM GÌ CẢ!!!
Là ngủ, là ăn, là chơi, thả lỏng, không giờ giấc, không kế hoạch.
Chủ nhật đầu tiên đúng nghĩa sau 28 năm làm việc không đầu không cuối, bọn mình ngủ dậy nướng bánh mì, rán trứng, trộn salad, uống cà phê rồi cả nhà nai nịt kín như bưng đi dạo trong rừng. Buổi trưa sào mì hải sản ăn cùng nhau rồi nấu một nồi phở gà, một nồi cơm gà, qui hết ra gà vì nhà có hai con gà tươi, cho thằng anh cõng đi cho con em.
Buổi chiều thằng con cắp ba lô cơm phở gà lên tàu thì đôi nghiện việc ra vườn làm việc à quên chơi việc😂. Đấy cũng phải khỏi từ từ, khổ quen rồi sướng không có dễ.
Mình bảo em cắp chăn xuống vườn ngủ một giấc và sẽ đọc nốt cuốn sách đây, nhưng sau đó chả nằm, chả ngủ cũng chả đọc sách mà leo trèo đu theo giàn nho bắt sâu, rửa lá, dẫn dắt các cành nho mới đi theo các "con đường" đầy dụ khị.
Ngài hỏi giọng đầy khiêu khích: anh tưởng em ngủ?
À không ngủ để dành đêm ngủ. Ngủ ngày tiếc quá vì trời sáng muộn, ngày dài đẹp miên man, cây cối đang ra hoa kết trái nõn nà.
Ngài thì leo trèo lên cây mận như chú bé con. Vừa làm gì trong lùm cây vừa kể chuyện ngài hồi bé. Mình nghe từ xa cuối vườn vọng lại câu được câu mất nhưng vẫn hỉ hả a dua theo.
Thằng con bảo thế là từ nay chủ nhật bố mẹ có thể lên các kế hoạch nhỏ cuối tuần để chơi với nhau, đỡ quấy chúng con. Tiên sư bố anh.
Nhưng mà nó nói đúng nhé. Mình hợp với việc lên các kế hoạch để chơi lắm. Nó quyến rũ vô cùng.
Nó khiến cho một tuần làm việc của mình giàu ý nghĩa. Còn gì thú vị hơn khi lúc nào cũng có thể háo hức chờ đợi vì chỉ sau 6 ngày, một chu kì ngắn mới mẻ không lặp lại lại diễn ra.
Tuần sau trời đẹp và ấm lên, mình sẽ chở cặp lồng cơm rang và phích trà nóng, ấm cà phê, phóng vi vu dọc một con sông tươi trẻ mùa xuân
Hãy nghỉ ngơi vì không bao giờ là sớm.
Cuộc đời ta chỉ là một chớp mắt trong dải ngân hà vô tận này. Nói phét cho oai thế chứ gần ba chục năm mới có chủ nhật, bọn chơi nhiều nó phẹt vào mặt😂😂😂
Ảnh vào rừng hái hoa mà nhìn tệ như người thất nghiệp đi nhặt rác trong thành phố do phòng xã hội phân công. Nhưng giấu sau chiếc khẩu trang dở hơi là nụ cười đáng giá cả nghìn thang thuốc bổ đấy đừng đùa😃
Sấu Sau Chua.

cô hàng xóm

Củ cải đỏ, cái thứ cây công nhận nhìn rất gợi tình, gợi cảm.
Xanh nhé, đỏ hồng nhé, khi đủ tròn trịa thì lấp ló nửa kín nửa hở nhé.
Chạm tay vào là tự nhiên muốn cắn nhé.
Trời mát, nhổ một ôm củ cải ngồi ngắm. Rau mùi ta gặp cả tuần mưa, xanh mơn mởn, cũng nhấc nhẹ lên một nắm, ngồi ngửi cho đã cái mũi nhớ mùi Việt.
Sáng vừa bước chân ra vườn gặp ngay cô hàng xóm chưa thấy người đã thấy tiếng.
Mà tiếng cô này mình không thấy êm mơ lắm, nên mình hay lảng. Chỉ chào hỏi nhau cho phải phép thôi.
Giọng nói con người công nhận bí hiểm lắm. Có người cất lời lên ai cũng muốn lắng tai nghe. Có người mở mồm là có người muốn chạy tuột dép. Có người máy máy cái mồm là chân tay muốn rụng rời....
Mỗi lần nghe cô này nói mình cứ có cảm giác như bị xoáy tuốc nô vít vào tai ý, cực chán.
Cô nhìn thấy mình khệ nệ xách đống nước vo gạo từ trên nhà xuống để tưới cây thì réo lên, ập một tràng vào mặt mình làm mình không kịp ngẩng.
Cô bảo cô cần 5 cành hoa hồng to, có thể cắt cho cô không? Chắc cô ngồi tăm tia cây hồng con cưng của mình từ đời nảo đời nào, nên sáng nay đúng lúc các em hồng bừng nở những bông đầu tiên thì cô lao vào xin.
Thật lòng thì mình thích ngắm hoa trên cây. Nếu cắt thì hay tỉa tót vài góc vào những thời điểm thích hợp. Nếu thích ai, yêu quí ai, hoặc có khách quí, bạn hiền tới chơi nhà thì mình sẵn sàng cắt những bông hoa đẹp nhất trong vườn tặng để thể hiện lòng yêu quí.
Trong thời điểm hiện tại thường mình chỉ hay cắt hoa tặng chồng, con gái và tặng chính mình thôi.
Vì thế bảo cắt hoa cho cô gái có giọng nói tuốc nô vít là mình cũng không thích lắm. Thế nhưng mình nghĩ cô ấy đã mở lời chắc cũng là phải thích lắm, nên mình bảo ok.
Cuộc đời của một bông hoa là nở đẹp rồi tàn rụng, nếu có thêm một ai đó thích ngắm nó thì chắc nó cũng vui.
Bà hàng xóm già là người hàng ngày nhìn thấy mình chăm sóc nâng niu ngắm nghía lũ hoa hồng trong vườn đến phát sốt hết cả lòng mề, vì thế khi bà ấy nghe thấy cô tuốc nô vít xin 5 cành hồng to vừa nở trinh nguyên một đời con gái thì không giữ miệng được đành buột ra mày nên xin một cành là đủ. Ha ha.
Mình bảo cô ấy khi nào cần hoa thì gọi để mình cắt cho tươi.
Bà hàng xóm chắc cũng ngượng thay cho cô tuốc nô vít nên kể với mình là cô ấy muốn có hoa để đi nghĩa trang tạm biệt một người bạn trẻ. Mình nghe tới đó thì nghĩ, vậy nhất định mình sẽ cắt và bó một bó thật đẹp cho cô ấy đem đi tặng hoa lần cuối cho một người nào đó dẫu mình không quen.
Cuộc đời luôn bất ngờ như thế đó.
Những bông hồng thật đẹp, mình bó nó cùng lá măng, hoa cúc trắng, bao lại trong những tàu lá nho xanh mướt êm ái gửi tặng cho một người xa lạ và mong bình yên.
Cô tuốc nô vít nhận bó hoa cứ rít lên đẹp quá, đẹp quá. Có thể làm cho tôi một bó nữa không? Tôi sẽ trả tiền. Tôi sẽ trả tiền. Đừng sợ tôi sẽ trả tiền.
Giá như cô ấy chỉ cần cảm ơn, khen bó hoa đẹp( hoặc không cần thiết phải khen) và mang đi là đủ thì tốt quá.
Mình tự nhiên chẳng muốn nghe thêm một lời nào nữa từ cô ấy.
Và dĩ nhiên mình đã thẳng thừng từ chối chứ không miễn cưỡng nhận cho hoa như lúc buổi sáng nữa.
Cô ấy cố nói thêm cô ấy sẽ trả tiền hoặc trả công cho mình.
Ngài ngồi cạnh nghe cô ấy liến thoắng tiền tiền thì sốt ruột bảo cô cầm hoa đi và không cần trả bất cứ gì đâu, thứ vợ tôi làm không phải vì tiền đâu, thế mà cô tuốc nô vít còn cố bồi một câu là : chắc bọn mày lắm tiền nên mới không cần tiền.😡
Thật sự nghe xong câu này mình tự hứa với lòng là sẽ không bao giờ còn có đủ hứng thú để dành trò chuyện với cô nữa dù chỉ nửa câu.
Cô ấy chắc chắn không có đủ trí tuệ về cảm xúc để nhận ra một người yêu hoa, chăm hoa và chỉ thích tặng hoa cho những người xứng đáng hoặc những người mà mình thích, muốn tặng thôi đâu😊
Tưởng có tiền là mua được bông hoa mình vuốt sờ ngắm tám lần/ ngày sao cưng?😂

Sấu Sau Chua 

2020/07/26

Cơm gà trong nỗi bình yên.

Tối thứ sáu là tối cuối tuần của thiên hạ, nếu có ai hỏi tối cuối tuần anh chị làm gì? xin bật mí vợ chồng anh đậu ăn cơm sớm, đóng cửa hàng cái là lục đục lên xe y hệt như hẹn hò đi chơi, nhưng là lái xe đi lấy đầy một xe hàng về xếp vào cửa hàng, nghĩ thật là thơ mộng.
Xong việc cũng là nửa đêm, sang ngày mới.
Thứ bảy bán hàng, xếp hàng, quét tước nhà cửavườn tược, giặt giũ. Đêm đến nướng một cái bánh dừa hạnh nhân thơm ngậy, đặt ngay ngắn giữa bếp. Nhà cửa gọn ghẽ, thơm phức mùi hạnh nhân.
Sáng chủ nhật thức dậy muộn, thảnh thơi, có người ra bếp uống trà đã có một chiếc bánh lấm tấm hạnh nhân bào mỏng nướng vàng đón đợi.
 Sau cả mươi ngày nắng ấm tưng bừng, hôm nay đã có mưa. Cơn mưa mát dịu tưới tắm cho cỏ cây hoa lá trong vườn mát rượi. Nước mưa tuôn vào bể chứa ào ào khi vừa chớm khô cạn.
Mang một con gà xuống bếp ngoài vườn nấu cơm. Ông kia lúi húi kì cạnh kéo cưa lừa xẻ đóng tổ chim.
Mở Phạm Duy khẽ vừa đủ nghe.
Cũng là nấu cơm, nhưng nấu cơm những ngày làm việc trong tuần nó khác hẳn nấu cơm ngày nghỉ cuối tuần.
Một đằng nấu để ăn để lấy sức làm việc.
Một đằng nấu là để chơi, để thả lỏng, thư giãn, dĩ nhiên vẫn không ngoài chuyện là để ăn :-D
Luộc gà, lấy nước giã nghệ tươi hòa vào thổi cơm.
Tim gan đem sào hành tỏi gừng nghệ húng lìu làm nước Mạ.
Thịt gà để nguội vừa tay, đem xé phay bóp lá mùi già, rau thơm, vài giọt chanh cốm, vài giọt nước mắm pha tiêu xay mịn.
Rang một mẻ vừng nhảy tanh tách vàng tan.
Lục tủ lạnh chẳng có su hào, cà rốt, chẳng có đu đủ xanh. Bèn cắp rổ đi quanh vườn hái được nắm đậu non, mấy quả táo xanh, mấy quả ớt, nắm rau thơm. Lát mỏng tất cả, xé rau bằng tay rồi trộn tung lên với muối, đường, giấm tỏ, ớt. Thế là có bát gỏi đậu non táo xanh ngon mê li rụng rốn.
Dọn cơm ra ăn vừa đúng lúc có cơn mưa to đến rào rào.
Ngồi giữa vườn xanh, mưa bao lấy tứ bề mát dịu.
Cơm gà ngon ơi là ngon chẳng biết vì tại món gỏi táo xanh đậu non ngẫu hứng quá đặc biệt hay tại chỉ vì cơn mưa ?
 Có một người vừa nhai cơm gà, vừa nghe mưa rơi vừa rên rỉ ôi thích quá anh ơi :-D
Người còn lại cũng mải nhai cơm gà cố nhìn lướt qua mặt người kia phụ họa lại ừ thích nhề.
Mưa cứ to thêm, rì rào thêm. Trong mưa một bông hướng dương chợt nở bung vàng rói. Khoảnh khắc ấy thật là tuyệt!
Mới đầu hai người ngồi đối diện nhau cùng ăn cơm gà. Chỉ vì tiếng mưa êm đềm quá, nên có người buông bát đũa, chạy sang ngồi phịch vào cạnh người kia, để quay mặt ra nhìn mưa, ngắm mưa, nghe tiếng mưa.
Cất lên giữa không gian mưa đẹp đẽ mát lành, mình nói cho người đầy một bụng cơm gà táo xanh biết là nếu có những điều đẹp đẽ, sung sướng ở trên đời thì được cùng nhau ăn cơm gà giữa vườn trong một cơn mưa rào mùa hạ thế này đối với mình là cũng chẳng còn điều gì thích hơn được nữa. Là rất sướng. Cực sướng. Sướng nhất, sướng hơn cũng chỉ đến thế là cùng.
Mình xếp ăn cơm gà giữa vườn mưa vào hạng mục cực sướng của mình.
Một người dễ sướng chính là mình :-D 
Âm thanh của cơn mưa rào mùa hạ thật là đẹp và thuần khiết. Mùi mưa mát lạnh nhẹ nhõm. Màu nước mưa hòa vào màu lá cây xanh trong như miếng ngọc khổng lồ mát rượi. 
 Bây giờ cơn mưa đã tạnh, nắng nhảy nhót vẽ lên bờ tường, lên hoa, lên tỏi phơi đẹp như tranh vẽ. 
Có những buổi chiều chủ nhật bình yên trong mùi thơm của ly cà phê tự pha, bánh tự nướng, thấy mình được "làm đầy" lên tự bên trong. 

                 Sấu chua.