2017/07/19

Mùa đậu đũa.

Hôm qua hai anh chị già vác xe đi đón hĩm về nhà nghỉ hè.
Thế là hĩm đã vượt rào qua năm thứ nhất trường y. Mẹ hĩm vui âm ỉ trong bụng thôi chứ không nói với ai cả.
Con học được tới đâu thì mừng tới đó, đường còn dài quá dài. Nhìn gái học mà thương, nên chỉ mong sao gái có đủ sức khỏe, đủ niềm vui để học thôi.
Năm đầu gái nhập học với hai màn nhập viện. Bố mẹ thương con cứ thắt cả lòng.
Hôm qua gái bảo, sang năm con sẽ cố gắng cân bằng cuộc sống tốt hơn nữa, bệnh của con chắc chắn là do con bị stress quá, không tìm thấy bất cứ bệnh gì để chữa, con sẽ phải tự chữa trị cho con.
Mình nghe mà mừng như mở cờ trong bụng.
Đúng rồi con, con phải là người hiểu con nhất, thương con nhất, đối xử tốt với con nhất, con mới có cơ hội để khỏe mạnh, để làm những việc con muốn, bố mẹ dù có yêu con bao nhiêu cũng không khỏe hộ con, vui hộ con, đau ốm giúp con được.

2017/06/27

Nhan sắc của mùa hạ.

Mùa hạ. 
Sau một vài ngày mưa, không khí trở nên tinh khiết, nắng vàng và trong vắt, gió thơm ngát mùi hoa hồng.
Dâu dập dìu chín đỏ.
Lùa tay vào những khóm dâu, chúng ngào lên thơm phức, thích nhất là lủm luôn vào mồm những quả dâu bị lạc nằm chín đỏ rực trong những bụi oải hương hoặc bạc hà.
Trời ơi! sao trên đời lại có những điều bé tí nhưng kì thú đến thế chứ♥ Những quả dâu chín ướp mùi oải hương, những quả dâu chín thơm mùi bạc hà, chúng nó là những thứ quả độc nhất vô nhị. Tôi muốn điên lên vì những quả dâu như thế ở trong vườn ♥

2017/03/06

Công việc của một hoa tiêu.

Con đã đi học xa nhà gần 4 năm rồi, mẹ không nghĩ là mẹ còn chông chênh đến thế?! Vì cứ cuối tuần mình lại gặp nhau, ăn cơm với nhau, ôm nhau, cù nhau, trêu chọc nhau, mắng mỏ nhau, nấu nướng cho nhau ăn...
Nhưng lần này con đi xa nhà hơn chút nữa, mỗi tuần không thể trở về nhà với mẹ, không múc thức ăn mẹ nấu để mang đi, không ngủ trong cái phòng mỗi lần mẹ đi qua, mẹ đều ngửi thấy "mùi" của con suốt hai mươi mấy năm qua.
  Càng già trái tim càng mong manh dễ vỡ. 
Người con đi học xa, người mẹ từ chối chở con đi, chỉ vì sợ tiễn con. 
Người bố chở đi là đủ, nhưng người bố cứ gạ người mẹ đi cùng để lúc về có người hoa tiêu với hầu chiện, nếu cần thì còn đổi tay lái.
Cả nể thế là người mẹ lại đi theo.
Thành phố nơi con theo học đẹp lung linh, nhưng người mẹ chả chộp được bức ảnh nào ra hồn, nhìn đâu rồi cũng nghĩ đến cảnh mai hai mẹ không sống cùng nhau nữa, cả mấy tháng nữa mới lại được gặp nhau..v..v... Thế là cái ảnh lại nhòe nhòe.
Đường về có 600km nhưng người mẹ thẫn thờ chả buồn lái, cũng chả buồn hầu chiện, người mẹ đeo kính vào để khóc cho kín đáo.
Việc hoa tiêu, cứ đoạn nào dễ thì đương nhiên không cần người dẫn đường, còn đoạn nào khó thì hoa tiêu nhắm tịt mợ nó mắt lại giả vờ ngủ, vì không chịu được sự căng thẳng.
Cuối cùng công việc làm hoa tiêu được chuyển sang công việc là sờ đùi, sờ vai đem lại cảm giác dễ chịu cho việc người bố lái xe.
Cai con mà khó thế này thì sao lại phải cai?
                                                                     Sấu chua.

2017/02/21

Tháng hai.

Buổi chiều nhìn thằng con khoác bao đàn đi chơi nhạc tự nhiên lòng thấy chùng xuống, vui vui nhè nhẹ. 
Cậu có một ban nhạc nhỏ, chơi vui là chính, sắp tới cậu đi học xa nhà, tạm xa ban nhạc, nên mai chơi cùng nhau một buổi chia tay, khi nào gặp lại lại tính tiếp.
Buổi chiều chat chít với gái qua fb, gái bảo hôm nay con được về sớm, con đang nấu bí đỏ với đậu gà.
Nghe cũng thấy vui vui nhè nhẹ.
Gái ăn một bữa ở trường, buổi tối thường tự nấu ăn.  Các món gái nấu thường từ rau, củ và đậu. Gái bảo ăn thế vừa tốt, nhanh lại rẻ. Nhưng dạo này kêu giời lên rau đắt quá!
Ai giời một cân thịt nạc thì 6 eur mà hai hai cây salat cũng từng ấy tiền, làm gì sinh viên chả kêu oai oái.
Dạo này mẹ bận, không nấu ăn cho gái mang lên trường được, gái bảo không sao, bao giờ mẹ có thời gian thì mẹ nấu cho con, không nấu cũng không sao, trước khi đi còn nướng một mẻ bánh để cả nhà uống trà với nhau.
Cuối cùng thì những ngày tháng sống xa con cái mà mình luôn mường tượng, cố gắng sắp xếp làm quen, chuẩn bị tâm lí, tìm những niềm vui mới cho bản thân trong cả mấy năm qua... rồi cũng đến. 
Nhưng cuộc sống là như thế. Không ai có đủ sức mạnh để ngăn lại một dòng chảy ào ạt như vũ bão của đời sống này.
Nếu ngày nào mẹ còn mong ước các con có đủ sức mạnh của đôi chân để đi, sự mạnh mẽ của tâm hồn để độc lập, sự trưởng thành trí tuệ để vươn xa... thì ngày đó đã bắt đầu rồi.

2017/02/07

Venice 2.2017.

Mấy hôm đi chơi, sáng nào hai mẹ con cũng cùng nhau dậy sớm pha trà ăn sáng rồi chuồn ra khỏi nhà từ lúc tinh mơ.
Đi sớm còn nhìn thấy giai Ý gái Ý thanh lịch nói thứ tiếng nồng nhiệt như đòi hôn, chứ đi muộn, trên phố chỉ toàn người châu Á tóc đen mũi tẹt là nhiều thôi.
Venice có không biết bao nhiêu cái cầu? Cầu nào cũng đẹp, cũng thơ, cũng tình. 
Nếu có ai hỏi đến đây mình thích gì nhất, mình sẽ không ngần ngại nói: mình thích ĐÁ ở đây nhất. Những phiến đá nguyên bản, nguyên khối được kè bên các bờ kênh, lát những bậc cầu thang, rải trên các lối đi, lát trong các ngõ ngách, ốp nền móng nhà...Chao ôi đẹp ơi là đẹp! Nhìn cứ mê mẩn hết cả tâm hồn.
Sáng sáng mẹ đứng ẹo ẹo bên cầu cho con chụp ảnh. Bên dưới là tàu thuyền tấp nập, vui mắt không chịu được.
Có lúc đang định cười thì thấy dưới chân là ba cái cái thuyền từ to đến nhỏ do ba anh Ý đẹp như tài tử điều khiển. Lòng kênh nhỏ xíu mà thuyền các anh cứ sát sàn sạt, các anh nhìn thấy mình ẹo ẹo thì giơ tay  vẫy vẫy, gọi í ới thổn thức, mình đang định giơ tay vẫy lại cười duyên thì thấy thuyền các anh cọ kèn kẹt vào nhau, thế là sợ các anh đâm nhau, rồi rút khóa dây, rút dao bầu ra choảng nhau như ở HN thì bỏ mợ. Thế là rụt phắt tay lại chả vẫy vùng anh nào sất.
Đợi cho các anh lách qua nhau ngay bên dưới chỗ chân mình đứng, mình mới mạnh dạn vẫy đáp lễ, thế là các anh vẫy lại tới tấp.
Thật ra các anh lái Gondola vẫy dẻo lắm, vẫy trúng các em Hàn Xẻng, Tung Cuốc rủng rỉnh, hoặc không rủng rỉnh nhưng đã đến Venice thì nhất định phải ghé lên Gondola chụp ảnh tự sướng một phát, thì mỗi chuyến lượn lờ 30 phút các anh lấy có 80 eur thôi à. Nhìn cảnh các anh chìa tay ra đỡ cho các em Tàu xuống thuyền cũng duyên khiếp. 
Mình chả xuống thuyền, chỉ đứng xem các anh chèo thuyền thoai. Trên bến dưới thuyền tấp nập làm cho mình nhớ đến cảnh sông nước Cần Thơ. Èo vừa bồng bềnh trên thuyền vừa xì xụp bát bún mắm giữa bạt ngàn sông nước mênh mông...Đôi khi cảm xúc của con người rất là lạ, nhìn cảnh này mà thương nhớ cảnh khác...
Tiết kiệm được 80 eur từ việc không ghé đít lên thuyền Gondola, mình mua một đống mì mực, phomat cừu, salam, và vài cái ấm Moka để chơi :-D
Venice - nơi được mệnh danh là một thành phố "nổi", bao bọc quanh và khắp thành phố là những dòng kênh hiền hòa thơ mộng. Những cửa hiệu nhỏ xíu và đắt đỏ. Những món ăn ngon khó cưỡng. Nhà thờ thì nhiều và đẹp mê hồn. Những quán cà phê ấm áp thơm lừng trong làn sương mờ buổi sáng. Những quán rượu thâu đêm với những li rượu màu váng vất có kèm một quả oliu xanh bùi bùi béo ngậy.  Những tiệm bánh huy hoàng. Những tiệm kem nhỏ xíu mà ngon không gì tả xiết. Những quầy rau ngoài trời tươi rói. Những sạp bán tôm cá cua được đánh bắt ngoài đảo từ đêm cho kịp buổi chợ sáng. Mùi cá, mùi tôm ăm ắp tươi mới tinh khôi vị mặn mòi của đại dương.
Giao thông ở đây chỉ có tàu và thuyền, xe buýt thành phố cũng là thuyền chạy dọc các bờ kên to nhỏ chằng chịt. Trả 7eur cho 72 phút đi thuyền hoặc 20 eur/ ngày thì trèo lên tụt xuống, ra đảo, quay về như đi chợ. Thích nhất là lên tàu đến được nơi mình muốn đến nhưng trên tàu thì được vãn cảnh hai bên dòng kênh với những tòa nhà tuyệt tuyệt đẹp có những bậc thang nối thẳng xuống dòng kênh.
Đến đây, mọi thứ bận rộn đều được gác lại nhường chỗ cho những rạo rực mê đắm của một nhịp chơi hối hả.
Đêm đêm khi hai chân rã rời, váng vất chút men cay nhè nhẹ lê bước qua những con ngõ nhỏ xíu heo hắt ánh đèn vàng để trở về căn gác trọ nhỏ xinh, thấy đời mình có những cơn mơ thật là đẹp♥
                                                               Sấu chua.

2017/01/30

Tết Đinh Dậu - 2017

Xuân đến, xuân đi, xuân già.
Những lễ nghĩa chân thành mang mùa xuân đến trong tâm tưởng.
Tết là món ngon mẹ nấu cho con, là mùi nước mùi già, lá chanh, củ sả mẹ nấu cho cả nhà tắm tất niên, là nén trầm hương bay len qua khe cửa nối hiện tại với quá khứ, là phong bao mừng tuổi lớn tuổi khôn...
Dù trời đông chim én chưa bay về thì mùa xuân vẫn có ở trong tim
                                                                   Sấu chua.

                           
                               










2017/01/24

Linh tinh cuối năm.

Những ngày cuối cùng của năm con khỉ đang trôi đi. Cũng chẳng hiểu tự nhiên vì sao một ai đó lại đem 12 con vật ứng vào năm tháng, rồi mặc định như đúng rồi vào biết bao những số phận, những con người? Người ta hay quen miệng nói người tuổi khỉ thế này thế nọ, người tuổi gà thế lọ thế chai... Mình lớn lên cũng không thắc mắc gì, thế mà hôm nay tự nhiên thấy mọi sự trên đời này nhiều khi vớ vẩn kinh khủng. Có nhiều việc không biết tốt hơn hẳn là biết. Có nhiều người không quen tốt hơn là quen. Nghĩ đến nhiều việc xảy ra trong đời mình muốn khóc. Cũng có nhiều việc nghĩ đến lại có thể mỉm cười hạnh phúc. Nước mắt - Nụ cười, dẫu chỉ là cảm giác đến rồi đi, thì cũng là một đời dâu bể.
 Mấy hôm tranh thủ những lúc trống việc ngâm ngồi măng Tết, thay và giặt giũ chăn gối, rèm cửa ở tất cả phòng mình, phòng khách lẫn phòng hai đứa. Quét và lau dọn nhà cửa lần cuối cùng trong năm cho tươm tất một tí.