2015/06/25

Gai của hoa hồng

Hai mươi bốn giờ đồng hồ mưa chưa dứt. 
Cơn ngắn cơn dài, cơn mau cơn thưa, ngoài trời lúc nào cũng là một chiếc mành nước ướt sũng khổng lồ, chiếc mành nước nỉ non khoan nhặt, những âm thanh mát lạnh tươi tắn, trù phú sinh sôi.
Yêu những ngày mưa mùa hạ êm đềm như thế. Những ngày mưa khiến cho lòng chùng xuống, trễ nải lười biếng, bỗng trở nên tha thiết với những khúc nhạc xa xăm của riêng mình đang nằm lẩn khuất đâu đó trong những chuỗi ngày luôn vội, luôn đi nhanh.
Biết ơn một ngày mưa!
Trong cơn mưa những cây đậu, cây ngô lớn như trẻ được nghe hát ru, thức dậy phổng phao nhỏen miệng cười.
Những bông hoa sũng nước chỉ cần nắng hửng lên là rạo rực vươn cao căng cứng nhựa xuân thì.
Những quả bầu con uống no nước, lớn phổng lên sau từng cơn mưa ấm.
Ngày mưa, kí ức cũng muốn dắt díu nhau về. Nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ em những ngày xưa cũ. Lần giở ảnh cũ ra xem trong tiếng mưa rì rào từ ngoài sân vọng lại. 
Trong tiếng mưa chạm được vào không gian cũ, khuôn mặt người cũ...nghe thấy tiếng cười, giọng nói của ngày xưa...
Mưa đã không chỉ trong 24 giờ, mà là 48 giờ và hơn thế.
Để rồi sau khi những túi nước khổng lồ trút xuống, mây tan ngay trong chớp mắt, nắng bừng lên như chưa từng mưa ướt thế nào.
Không gian ấm sực và trong trẻo. 
Những con chim hiền lành háo hức bắt sâu lích chích trong lùm cây xanh rộn lên mát rượi sau cơn mưa.
Người nông dân hôm qua cặm cụi nhổ cỏ bắt sâu, giăng đèn kết hoa từ trưa đến 11 giờ đêm mới mò lên.
Sáng ra ăn vội ăn vàng lại chui tọt xuống vườn. Những ngày tháng sáu đẹp như mơ, nên chỉ muốn được sống trọn trong giấc mơ thôi.
Hoa hồng phấn đã leo quấn quít lên giàn. Chẳng mấy những bông hoa sẽ che lấp đi hàng dây thép gai. Nghĩ cũng buồn cười mình không muốn nhìn thấy gai thép, nhưng gai của hoa hồng cũng đâu có mềm mại :-))).
Đời đôi khi để tránh đi cái gai này mà đi thích một cái gai khác, sắc hơn, đau hơn, buốt hơn, dễ cắm vào tay hơn, kể cũng vui!
Cứ ngửi thấy mùi thơm của bông hoa hồng này, nhìn thấy sắc phấn hồng dịu vợi của bông hoa hồng này dẫu có bị cắm gai vào tay buốt nhói mỗi khi cắt lá tỉa cành mình cũng cam lòng lắm lắm. Đời chẳng chịu làm nô lệ cho ai, cho cái gì, chỉ cam làm nô lệ cho mỗi hoa hồng thôi :-))
Đã yêu thì phải lụy!
                           


                    

                                                                    Sấu chua.



Žádné komentáře:

Okomentovat