Stránky

2015/06/06

Đời chỉ là gió thỏang với mây bay.

                                  

Đêm hè gió mát trăng thanh thế mà cứ ngọ ngòa ngọ nguậy chả ngủ được.
Nằm đến 6 giờ sáng là chịu không nổi, vùng dậy cho xong chuyện.
Ngày thường sáng sớm thành phố vốn đã yên tĩnh, thứ bảy cuối tuần lại càng yên tĩnh hơn. Yên tĩnh đến mức nao cả lòng!
Tự nhiên nhớ nôn nao cái không khí của ban mai Hà Nội. Tự dưng thở dài đến thượt một cái!
Ái chà chưa gì sáng ra đã thở dài rồi. Không được! Không được!
Đặt lên bếp ấm nước pha trà. Tiếng nước reo trên bếp xóa tan đi tiếng thở dài.
Pha một bình trà cam thật là to, vì hôm nay sẽ là một ngày rất  nóng.
Tối hôm qua bóc vỏ, ướp tiêu hành một gói tôm càng xanh, để tạm đấy trong ngăn mát vì chả biết sẽ hứng nấu món gì.
Sáng sớm dậy thấy thong thả quá, thế là làm nhân thịt vai xay nhuyễn trộn với cốm, nấm hương, hành hoa và mộc nhĩ, viên lại cho con tôm nó ôm gọn vào bụng, xong xuôi gói trùm bánh đa nem ra ngoài. Món này vừa làm mấy hôm trước sinh nhật con gái, ai ăn cũng mê, cũng đòi làm nữa. Nên hôm nay hứng lại làm tiếp.
Gói xong xuôi, xếp vào tủ lạnh, gái dậy gái rán.
Rau sống rửa sẵn trong hộp, nước chấm cũng có sẵn, chỉ việc làm bát dưa góp su hào với cà rốt, chạy xuống vườn hái nắm rau thơm lên là cả ngày vô tư ăn ngon, không phải vào bếp.
Dạo này ít có hứng thú nấu ăn. Nên chả có món gì ngon với đẹp. Chả có món gì nên cũng chả buồn chộp ảnh. Người cứ lờ và lờ vờ, lững tha lững thững như bù nhìn canh dưa. Nẫu hết cả hồn.

2015/06/03

3.6.2015

Chưa bao giờ mình lại cảm nhận rất rõ những khó khăn đang vây bủa lấy mình như lúc này.
Chưa khi nào mình cảm thấy phải chật vật với bản thân như lúc này.
Nhưng mình cũng biết rất rõ, mình phải nỗ lực vượt qua. Không ai có thể giúp mình được. Cứ nhích từng tí một, qua đọan hầm tăm tối, ánh sáng sẽ le lói hiện ra. Mình tin!
Đã thế chứng huyết áp cao lại đeo bám lấy mình, mà bác sĩ thì lại chưa quyết định cho mình uống thuốc huyết áp chính thức, vì muốn theo dõi thêm.
Thế nên giờ sống dựa hơi thời tiết. Hôm nào áp suất không khí dễ chịu, mình cũng dễ chịu theo. Hôm nào giở giời, người cũng dở theo luôn. Miễn bình!
Sáng qua huyết áp 152/77, uống thuốc, êm êm, chiều nhích lên 160/80, uống thuốc lại dịu dịu. Tối vọt lên 170/83, uống thuốc cho nhanh rồi leo lên giường.
Kế hoạch chở con gái đi thi tiếng Anh cách nhà chừng 50km, đành nhượng lại cho bố hĩm.
Sáng dậy, thấy nhẹ nhõm, đo đạc thấy huyết áp ổn định thế là lại sửa sang dung nhan, áo quần súng sính chở gái đi. Tác phong nhanh như lính thiện nghệ, nhóay cái trong vòng 20 phút đã giục gái " mình đi thôi con", làm mắt gái cứ tròn xoe như bi ve :-)))
Trong lúc gái thi, mình định chui vào quán cà phê nào đẹp đẹp ngồi đọc sách. Thế nhưng lại ngứa ngáy chân tay, thế là thành lượn đi mua mấy thứ, không định mà mua được tòan thứ ưng ơi là ưng. Vui nhất là mua được hai đôi giày giống hệt nhau cho hai mẹ con.
 Tập thể dục chăm chỉ nên quần áo tập rất tốn. Vì tập với áo quần mới sẽ rất hào hứng. Nhìn người ngợm già rồi mà vẫn còn vài nét lượn lờ dù chỉ hờ hờ cũng lấy làm vui lắm :-))). Thế nên nhặt thêm hai cái áo tập mới toanh của mùa này cho nó phấn khích.
Mua sắm chưa đã nhưng thấy bắt đầu mệt trở lại, nên stop ngay, vào quán gọi cốc trà xanh to, nóng bỏng ngồi nhìn giời nhìn đất, uống chưa vãn cốc trà thì thấy gái tít tít gọi bảo con thi xong rồi. Hỏi đỗ không thì bảo đỗ nhưng mà không như ý.
Mình bảo đỗ là được rồi. Thì gái bảo chả thấy vui dù đã thi xong. 
Lườm cho một phát bảo:
-Phải biết hài lòng với bản thân chứ!
-Phải biết trân trọng những thứ mình có thì mới biết vui chứ!
Gí một đống các thứ mẹ mua được vào mặt gái, thế là  gái rú lên: vui rồi! vui rồi!
Nắng một cái là nóng luôn. Lái xe dưới trời nóng chỉ muốn phơi hết hàng họ ra cho mát.
Giờ gái ngủ ngáy pho pho, chắc thi xong mệt thì phải? Mệt mới có cái kiểu ngủ lăn ngủ lóc như thế. Mình xuống vườn ngồi dưới giàn nho mát rượi, uống trà hoa cúc. Mình biết chặng đường thi cử của gái mới bắt đầu. Mình chợt nghĩ đến tương lai mơ hồ... Mình muốn mình được khỏe, để đồng hành cùng với con gái, chia sẻ cả những thành công lẫn thất bại.
 Mình nghĩ đến những ngày mình bằng tuổi con gái bây giờ.  Trời ơi vụng dại và hoang mang. Mình không muốn con gái mình có cái cảm giác ấy.
                                                ....
Tòan chuyện linh tinh nhưng ghi lại để nhớ có những ngày mình đi thi với nhau lúc trẻ con gái nhỉ. Sau này lú lẫn, đọc rất có thể lại cãi không phải chuyện nhà mình cho mà xem :-)))
Tháng 6 hoa nở khắp vườn. Nhà chỗ nào cũng có hoa tươi để cắm, cảm giác này khỏa lấp được cho mình biết bao nhiêu buồn chán thất vọng mà cuộc sống đưa đẩy đến. Ơn Trời!
                                                                                   Sấu chua.

2015/05/27

Tản mạn, lan man...

Mẫu đơn đã nở bung rực rỡ,  những bông hoa to như cái bát nặng trĩu, phải dùng dây buộc chặt lại mới không bị nằm xòa xuống đất.
Khi mẫu đơn trong vườn nở thì mình năm nào cũng tự nói với mình: thế là sắp đến sinh nhật con gái rồi. Nói đi nói lại vài lần, nàng lớn đến nỗi sự nuối tiếc nàng mãi bé bỏng bỗng làm cho mình đôi khi hỏang hốt.
Năm nay đổi chỗ trồng đậu vào chỗ mọi năm trồng bí, trồng cà. Anh N(G)u ngờ bảo, mỗi năm nên luân chuyển vị trí trồng đậu, rễ đậu tiết ra cái chất khỉ khô gì đó rất tốt, giúp cải tạo đất hàng năm luôn.
Thật ra lí do đổi chỗ của mình khác. Mình thích có mấy luống đậu xanh nõn, mỗi sáng thức dậy, chạy ra cửa sổ nhòm xuống là đập vào mắt mình ngay. 
Và quan trọng hơn cả là mình trồng mấy luống đậu này chờ bố mẹ sang. Mình thèm được nhìn thấy bố mặc pijama lững thững thong thả xách cái làn xuống vườn hái đậu non. Mẹ mình lon ton đi theo người yêu của mẹ chỉ chỉ trỏ trỏ. Hai người này cứ quấn theo nhau từ hồi trẻ đến giờ, hơn bảy mươi rồi mà không chán nhau đâu♥
Đêm qua trời không trăng không sao, gió hơi se lạnh.
Hai đứa đốt một chậu lửa nổ lép bép, rồi ngồi chiếu tướng nhau qua đống lửa bập bùng.
Người uống bia, mình chẳng uống gì, định bảo uống bia làm gì cho to bụng. Nhưng nghĩ ra bụng người lép kẹp đến mức nó to lên cả chục phân cũng chả bõ bèm gì, nên tự nhiên ngưng lại không nói gì nữa. Thật ra buông thả một chút, đời mới có lí.
Mỗi năm giàn nho lại vươn xa thêm một tí, ngỏanh qua ngỏanh lại, cũng đã trùm kín một góc sân. Nghĩa là gốc nho sẽ to lên, xù xì thêm và hai đứa trồng nho sẽ già đi.
Nhìn những chùm hoa nho li ti xanh mướt mà báo hiệu cuối thu sẽ là những chùm nho lủng lẳng thò xuống bàn ăn ngoài trời, lòng thấy lâng lâng, vui vui, niềm vui bé tẹo teo liệu có đủ lấp đầy những chỗ trống huơ trống huếch trong lòng mình không nhỉ?
Mấy hôm nay trong đầu lóe lên một suy nghĩ rất ngộ, rất xa lạ với bản thân. Mấy lần muốn nói với người rồi lại thôi. Đôi lúc nói tất cả mọi suy nghĩ với người sống bên cạnh, có thể sẽ khiến cho họ rất bỡ ngỡ, thôi thì cứ nhẩn nha mà nói.
Chuyện muốn nói là có thể từ nay trồng bất cứ một cái cây nào thêm trong vườn, lát bất cứ một mảnh đá nào trong vườn, sơn sửa bất cứ góc ngách nào trong ngôi nhà này em cũng chỉ làm đơn thuần như em ăn, em thở, em uống nước, em ngủ với anh thôi, không thầm thì, không gửi gắm, không nhớ nhung gì gì phức tạp nữa đâu. 
Cuộc đời luôn lao về phía trước, chẳng ai biết cái gì đợi chúng ta. Lúc nào cũng ta cũng phải căng mình lên để sống, để tồn tại, để thích nghi, có quá nhiều thứ rườm rà làm tổn thương trái tim bé bỏng. Và em không muốn mỗi khi rời đâu đó ra đi, em phải để những mảnh hồn em ở lại...
                                         ....
Cuối cùng mình cũng không nói gì, ý nghĩ sẽ mãi là ý nghĩ. Có thể nó sẽ nằm mãi trong đầu, rồi lãng quên. Cái thời buổi công nghệ @ này nó lưu lại được tất cả những suy nghĩ, người ta thậm chí còn đánh đồng việc suy nghĩ với việc nói ra suy nghĩ của mình.
Và mình hi vọng những suy nghĩ này của mình sẽ mãi mãi chỉ là những lấm tấm li li suy nghĩ trong não bộ phẳng phiu của mình thôi.
Vì cuộc đời thật sự sẽ ra sao khi con người ta sống với một quá khứ trắng muốt, trong veo, không dấu ấn, không kỉ niệm, không kí ức???

Sương đêm nặng trĩu, lửa tàn dần, và những suy tư sẽ mãi im lặng ở đâu đó!
                       

P/s: Lời tỏ tình của cặp đôi U80 ♥♥♥                                                                                                                           Sấu chua.
                                    

2015/05/25

Em bình yên thì em sẽ bớt điên :-)

Suốt cả tuần, ngày nào cũng dự báo là mưa.
Mà mình thì đang trong tâm trạng " ruộng ải chờ mưa" vì ngô, đậu của mình đang nảy mầm. Nước mưa dự phòng thì hết sạch.
Người nông rân chỉ còn biết " trông trời, trông đất, trông mây, trông mưa, trông nắng, trông ngày trông đêm". 
Thế mà chiều nào giông gió cũng nổi lên cuồn cuộn, sau đó mưa đúng vài giọt như nhện đái. Hết!
Buồn phết!

2015/05/20

Có những đêm tháng năm như thế !

Tháng năm đi qua rất nhanh. Nhanh đến mức tôi không kịp nhớ nó bắt đầu như thế nào?

Tháng năm cây táo trong vườn nở bung những cánh hoa mỏng mảnh, gió đưa những cánh hoa bay lên trời, xiên theo nắng, đậu khắp chốn cùng nơi êm nhẹ mơ màng như thể thảm hoa này sẽ nằm đó mãi trên lối đi...
...Tôi nghĩ về những cơn bão đã đi qua trong lòng tôi. Nó tan ra hay còn đâu đó?
Tôi đã không sẵn sàng cho việc yêu một ai đó không yêu tôi trở lại.

Tôi lặng lẽ gieo trồng những hạt mầm mới, ngóng chờ chúng chui qua lớp đất nặng nề, vươn lên những lá mầm xanh non bé xíu.
Khi những chiếc lá nối nhau vươn dài về phía mặt trời, rung rinh trong gió thổi, tôi thấy lòng mình lắng lại.

Tôi tự tay lát những viên gạch dưới gốc cây mận già, để cỏ không mọc lan ra những chỗ chúng không nên mọc. Tôi kê lên đó một cái bàn gỗ tròn với hai cái ghế tựa cũng bằng gỗ có chỗ tì tay. Tôi treo cái chuông tre lốc ca lốc cốc ở gần, để mỗi khi có gió tôi lại thả hồn tôi về những chốn xa xăm.
Chồng tôi hỏi, bận rộn thế kê ghế thì ngồi vào lúc nào hở em?
Tôi bảo ngồi bất cứ lúc nào có thể ngồi. Dù bận đến thế nào, ngồi đây cùng nhau nghe chuông reo, cũng xứng đáng mà.
Dù hỏi thế nhưng chồng tôi vẫn đem về trồng xung quanh chỗ chúng tôi ngồi những khóm hoa cúc. Vài hôm bén đất những bông cúc nở bung ra vàng rói giữa thảm cỏ xanh biếc, nhìn thật là ấm áp và vui tươi.
Tôi mỉm cười và tự huyễn (hoặc) mình là những bông cúc nở tương tự giống như lời nói anh yêu tôi :-)))
Những khi kết thúc công việc, cũng là kết thúc một ngày, chúng tôi ngồi bên nhau dưới tán cây xanh thẫm lại, bầu trời thẫm đen hơn ở phía trên cao, những con côn trùng của đêm muộn kêu rả ríc... mùi đinh tử hương thầm thĩ xào xạc theo gió từ nhà hàng xóm phả lại...
 Có những đêm trời tháng năm đã trôi qua như thế trong đời chúng tôi ...
                                                                               Sấu chua.

2015/05/18

Lãng đãng cho đời bớt đục.

 Đời rất chi là óai oăm, làm tổ ở đâu không chịu làm, cứ thích chui vào cái khe bé tí dưới bệ cửa sổ phòng ngủ của mình để rúc rích. Là đôi vợ chồng nhà chim.
Cách đây hai năm có một đôi chim đã xây một cái tổ ở đấy. Ngày nào cũng tha lôi lục tà lục tục rơm cỏ chui ra chui vào nhễ nhại. Rồi hình như là đẻ trứng vào đấy. Vì lúc xây tổ chỉ có hai con, một thời gian sau thì thấy có thêm hai con bé tí như ngón tay trỏ chui ra chui vào ríu ra ríu rít.
Bẵng đi một thời gian thì thấy yên ắng, không thấy lạch cạch lạch cạch ở cửa sổ nữa. Chắc chim con đã đủ lông đủ cánh, chim bố chim mẹ hết trách nhiệm hay sao ý? Chả thấy bóng dáng con nào? Chim con bay đi tìm cuộc đời mới đã đành, chắc chim bố chim mẹ cũng đi trăng mật với nhau luôn hay sao ý?
 Và giờ trăng mật chán chê lại về đẻ tiếp cũng nên? 
Đêm đến lại lạch cà lạch cạch.
Mà mình thì mệt không ngủ được, nghe cái tiếng lạch cạch trong đêm khuya thanh vắng ...thật là ...!

2015/05/13

13.5.2015

Sáng hôm qua ngủ dậy thấy lòng thơ thới thảnh thơi, trưa thì thấy hơi đau đau cổ phía bên trái. Chiều đau dữ dội, có lúc muốn khụy xuống kèm những cơn đau như muốn rơi đầu ra khỏi cổ.
Vào phòng cấp cứu. Huyết áp súyt 200/95.
Thôi thế là bệnh huyết áp cao đã sờ tới mình rồi. Một người tập thể dục chăm chỉ 13 năm nay, đã 20 năm nay không biết uống nước đường, nước ngọt là gì, thức ăn nhạt tới mức mèo cũng phải chê.
Cả tuần mới nấu chạy qua hàng thịt cho có mùi, rau củ quả thì ăn như bòa... văng văng và văng văng...
Buồn gì cũng cố tiễn thật nhanh, vui gì cũng cố nhâm nhi không cho nó dứt, thế mà, thế mà...
Thế nghĩa là bệnh huyết áp cao chả chừa bố con đứa nào hết cả, chả nể điền ông lẫn điền bà. Hu hu.
Hôm qua nằm lơ mơ trong phòng cấp cứu tối om, chỉ cầu trời khấn phật cho mình đừng nằm viện, đừng ốm. Đời mình lê la quá nhiều bệnh viện rồi, sợ lắm!
Giờ chả có mong ước gì hơn là được khỏe và vui. 
Sáng con gái đi học, cắt cho mẹ một bát hoa quả to tướng, vừa dặn vừa dọa, bảo mẹ ở nhà nhớ phải ăn cho hết, con về kiểm tra mà vẫn còn là không xong với con đâu đấy, nghe kinh phết :-)))
Ngày kia gái đi thi rồi, thế nên hôm nay gái không học nữa, gái thổi sáo réo rắt, gái nướng bánh thơm lựng cả nhà. 
Gái bảo gái ghét tất cả những ai làm mẹ buồn, làm mẹ phải suy nghĩ. Mình nghe yếu mềm hết cả người :-))))))
 Đời mình hạnh phúc nhất là được làm mẹ của gái, gái có biết không?
Những khi ốm đau dặt dẹo, được gái vỗ về quan tâm, mình như đi giữa sa mạc mà gặp được cái hồ có làn nước trong mát vậy♥


                                                                           Sấu chua.