2013/05/28

28.5

 Hôm qua và hôm nay là hai ngày hòan tòan khác !
  Hôm qua đã trở thành quá khứ của hôm nay .
   Hôm nay một cảm giác nhẹ nhõm, an nhiên . Mới biết cuộc sống là không ngừng tuôn về phía trước . Nếu bị " mắc " lại ở đâu đó , đừng vì thế mà muộn phiền !
  Hôm qua hồi hộp , xen một chút lăn tăn . Lăn tăn là nếu con thất bại trong kì thi thì mình sẽ giúp con mỉm cười với thất vọng ra sao ? Sẽ cùng cùng con đi qua thất bại bằng cách nào ?
  Cuối cùng thì cảm giác ấy đã không tới ! 
 Tối qua thấy lồng ngực nặng trĩu, cảm giác như khó thở , mệt xỉu cả người . Thật sự mà nói cả hai tháng trời con học thi , mình làm việc liên tục , đã thế lại hay bị hồi hộp , lo lo lắng lắng linh tinh . Hôm qua hình như trút được gánh nặng hay sao mà người cứ nhũn ra .Tắt máy tính lên nhà , chả buồn thay quần áo , ngồi xem phim luôn ,phim thì hay nhưng mà căng thẳng , gay cấn ,nên mệt cả tim !:-))
  Xem hết phim mới lê thân đi tắm . Leo lên giường ngủ một lèo tới sáng .
   Hai mẹ con pha một bình trà ,ngồi ăn sáng cùng nhau , nói vài câu chuyện, thế là hết buổi sáng .
 Hai vợ chồng chan hai bát bún bò xì xụp với nhau , thằng con đi ăn trưa với lũ bạn ngoài trường . 
   Ăn xong chạy xuống vườn ngắm đậu , đếm hoa hồng nở .
  Eo ơi ấm lên một tí thôi mà hoa trái đong đưa tình tứ quá thể !
                      ...
  Hàng xóm mới nhà mình là một thanh niên Vịt Nam trẻ tuổi , hơi bị cao to đẹp trai . Ban ngày chả thấy thanh niên này đi làm mấy khi . Cô vợ bé tí đi từ sáng tới chiều tối thì về . Hàng ngày mình thường nghe thanh niên này ( không biết nằm , ngồi , hay đứng trong nhà ? )nhưng mà hát " bèo dạt mây trôi " véo von suốt cả  ngày :-))). Giá kể người hát là cô vợ thì mình không thắc mắc lắm :-)))
  Lạ nhất khi cô vợ cùng đứa trẻ chừng 2 tuổi trở về thì tiếng hát sẽ được thay bằng tiếng khóc quấy nhèo nhẽo của đứa trẻ . Không nhìn thấy , chỉ nghe âm thanh từ một gia đình vọng ra mình đóan đứa trẻ hoặc là sẽ rất mệt mỏi , đau ốm một bệnh gì , hoặc là rất không thoải mái nên mới khóc liên tục . Mình với con gái tòan thắc mắc với nhau tại sao một em bé lại có thể khóc dai từ chiều tới đêm khuya như thế ???  Nhiều đêm chợt tỉnh giấc nghe tiếng trẻ con khóc ngằn ngặt , mình chỉ muốn vùng sang gõ cửa hỏi thăm tại sao lại có thể để trẻ con khóc mệt mỏi và lâu như thế ?? Nhưng đâu có đơn giản để hỏi nhau những câu như thế ? đúng không ???
  Mình nghĩ và nhớ trẻ con nếu không bị ốm , ăn no , ngủ kĩ , chơi rồi ngủ , thỉnh thỏang mè nheo đòi bố mẹ ôm , nói chuyện, vuốt ve thôi chứ đâu có khóc cả vài tiếng ???
   Những âm thanh của cuộc sống xung quanh bủa vây lấy mình . Muốn khỏa đi , nhưng mà cứ lan man , ám ảnh !  Vớ vẩn quá !!!
   Biển xanh ...cát vàng ...nắng ấm ... Ối ! thèm !!!

                                                                      Sấu chua .

Žádné komentáře:

Okomentovat