Stránky

2016/08/25

Nhảm mứt.

Trời đang đẹp đến phát cuồng :-D
Từ hôm đi chơi về, sáng nào cũng chăm chỉ tập, rồi làm vườn.
Những ngày nắng đẹp, làm vườn mê mải, làm đến mệt rũ cả người mà cũng không cảm nhận được, chỉ đến khi lên giường, chân tay nhũn ra mới biết.
Sáng hôm qua xuống vườn chỉ định hái đậu, rồi phụ ông kia dọn dẹp, cái tự nhiên nhìn thấy đống dâu tằm chín đen chín đỏ, lủng lẳng trêu ngươi, thế là thành vác rổ đi hái dâu tằm, mẻ dâu tằm chín đầu tiên trong mùa. 
Dâu tằm thơm nức, nhưng chín cũng vẫn chua, chỉ nướng bánh, làm mứt là ngon thôi. 
Các bác sĩ về dinh dưỡng của Séc khuyên nhủ mỗi người trong một năm nên cố gắng ăn vào người chừng chục cân các loại quả như dâu tằm, mâm xôi, sim,... vì chúng có chứa những vi lượng rất tốt cho cơ thể. 
Giá thành những quả này không hề rẻ, vì một năm chúng chỉ ra trái đúng một lần ,15 - 18 eur/kg, nên mình cố gắng hái lượm, làm mứt, vừa ăn vừa tặng bạn bè, hàng xóm, những người mê ngọt và không quá kiêng khem.
Mình cũng không tặng những món " làm tay tại nhà" này lung tung, vì làm vừa cực, vừa nhiều công, thơm ngon đặc biệt cho những người không thích ăn ngọt, hoặc những người chưa từng ăn những đồ handmade, vớ vẩn họ quẳng xó nhà cả năm cũng chả buồn động tới hay đếm xỉa đâu, bẽ mặt lém :-D

2016/08/22

Hãy yêu như chưa từng được yêu!

Tuần trước có kỉ niệm 48 năm ngày cưới của bố mẹ.
Mình ở xa loay hoay chả biết làm gì? Tự nhiên ngồi nhớ linh tinh.
Nhớ chiếc áo dài cưới bằng lụa trắng của mẹ đã ngả sang mầu mỡ gà. Mẹ cất trong tủ kính, thỉnh thoảng mình đòi mẹ mở ra cho mình xem. Mình xem một cách nâng niu như sợ mảnh lụa sẽ tan ra, sẽ rách mất dẫu bàn tay của mình ngày ấy nhỏ xíu xìu xiu mà cũng mềm như lụa.
Mỗi lần xem áo dài của mẹ, lại nghe mẹ kể, bộ complet cưới của bố đã phải bán đi để mua sữa bò cho mình, vì lúc mẹ đẻ mình, mẹ bị sót rau, không có sữa cho mình bú. 
Mình nhớ như in giọng kể của mẹ. Lần nào cũng giống lần nào.
 Chiếc áo cưới nằm lại lẻ loi cùng một chiếc hộp bọc lụa, trong đựng bông hoa cũng bằng vải trắng, mỗi lần mình xem hình như chúng nó lại bị rời ra đâu đó một mảnh nhỏ, vì thời gian không canh giữ bất cứ kỉ vật nào mãi mãi♥
Giờ chiếc áo cưới ấy của mẹ hình như đã được em gái mình giữ làm kỉ niệm thì phải? Tấm lụa đẹp nhất mà mình cảm nhận được.  Màu kỉ niệm - Màu tình yêu - Mầu hạnh phúc của bố mẹ♥
                                          ...
Mình không tưởng tượng nổi 48 năm, hai người cứ sống cạnh nhau. Đi cùng nhau qua bao thăng trầm và năm tháng. 
Những yêu thương cũng đổi sang những sắc mầu chỉ hai người mới biết.
Những chịu đựng cũng trở thành những những thân quen không dễ gì thay đổi.
Những đam mê từng có trôi về đâu???
Cuộc đời đôi khi khiến cho mình hoang mang lạ lẫm.
Lại nhớ Mảnh Lụa Trắng ngọc ngà của mẹ♥
Cầu mong cho đôi tình nhân của mình được luôn mạnh khỏe, được cười, được khóc, được cáu, được giận, được yêu nhau mãi không ngừng♥
                                          ...
Mình bảo con gái nướng một chiếc bánh "từ xa" để thầm tặng ông bà.
Mình cắt hoa layon trong vườn, mình nướng bún chả, mình làm một bàn tiệc nhỏ cũng " từ xa" để tưởng tượng về một đám cưới cách đây 48 năm ở Hà Nội, đón dâu bằng xe đạp. 
" Cô dâu chú rể đội rế lên đầu..."
 Bất giác lại mỉm cười nhớ về hồi bé, mỗi lần có đám cưới quanh nhà, lũ trẻ con lại bung xung hò hét, rồi chui qua đít người lớn để tranh nhau nhặt pháo xịt :-D

48 năm để yêu - Thật là quá yêu ♥
Những người yêu nhau xin hãy đừng nản lòng :-D
                                                                 
                                











                                                                  Sấu chua.

Những điều có thật!

Những ngày cuối cùng của tháng tám đang dần trôi đi trong tiếc nuối.
Tiếc mầu nắng vàng rực rỡ.
Tiếc hơi nắng phủ ran lên trên da thịt ấm áp.
Tiếc mùi nắng gió hơ cong mái tóc sấy vội, để chạy đi chơi.
Tiếc những con đường rong ruổi với người đi.
Tiếc những đêm hè sao cả triệu đốm nháy vui cùng bếp lửa bập bùng suốt canh thâu.

2016/08/05

Thiếu ba nhát đầy năm chục .

Sinh nhật cái dạng thiếu ba nhát đầy năm chục, nói chung chả có gì để hào hứng cả.
Gái hỏi mẹ thích bánh gì để con nướng?
Ờ thì sinh nhật nên có quyền đòi hỏi.
Mà mất công đòi hỏi thì đòi xừ cái gì cho nó ra tấm ra miếng(lòng tham lại nổi lên)
Biết hệ gateau mật ong thì loằng ngoằng, lích kích, rắc rối, nhưng mà mình chỉ mê mỗi thứ này. Thích đến nỗi chỉ mong một năm sinh nhật vài lần để đòi hỏi cho nó chính đáng.
Ngày thường đang yên đang lành mà đòi bánh này, ngại lắm.
Vì pha bột, ủ bột, cán bột, nướng bánh làm 6 -7 lớp, giã hạt dẻ, làm mềm các lớp bánh, đánh kem, phết kem... dọn dẹp hiện trường ngót nghét không thể dưới bốn tiếng đồng hồ.
Đêm hôm trước gái lụi cụi nướng bánh một mình, cả nhà hóng hớt được một lúc, ai cũng ngáp ngáp rồi chuồn :-). Bánh này làm xong phải để tủ mát mấy chục tiếng ăn mới ngon.
Sáng ra gái lượn đi chợ với bố mua đồ làm bữa tối sinh nhật cho mẹ.
Mẹ thì ngoài vườn từ sáng đến tối.
Trời nhá nhem, thì thấy ba bố con lúc ca lúc cúc bưng bưng bê bê, hoa hoa nến nến, dao dao thìa thìa, cốc cốc đĩa đĩa, bánh bánh trái trái, nói chung chỉ toàn của nhà làm sẵn chứ chả chịu đi mua gì trừ rượu ngon.
                      


Bàn tiệc nho nhỏ xinh xinh lung linh dưới giàn nho lủng lẳng cả hàng trăm chùm lủng lỉu, nhạc nhè nhẹ đủ để người nọ nghe người kia nói. Hoa tươi gái mót quanh vườn. Nến thì nhà không bao giờ thiếu. 
Món Lasagne được gái làm công phu nóng bỏng, thơm phức chui thẳng từ lò lên bàn. Mình nhìn chỉ muốn rụng đứt lưỡi :-P
Gái bảo con chẳng đi mua gì cho mẹ, con làm mấy món mẹ thích tặng mẹ, con chúc mẹ sinh nhật thật vui vẻ và khỏe mạnh để nuôi con , há há. 
Rượu ngon, giai gái xúm quanh từ già tới trẻ, hoa nến hữu tình, mình già rồi cũng chả có sức để mà mơ hơn thế.
 Những chùm nho hắt xuống bàn ăn qua ánh nến vàng nhẹ lung linh huyền ảo đến nao cả lòng. Mình khắc vào tim hình ảnh ấm áp cùng chồng với các con♥

Khi đã đi sang bên kia con dốc của cuộc đời, quá nhiều thứ chẳng còn quan trọng nữa. Lại càng trân trọng biết bao những ân tình có cùng nhau qua  năm tháng.
Quà tặng của con trai cho sinh nhật mẹ là những bức ảnh gia đình được chàng nhặt nhạnh chọn lọc rồi đem rửa thành ảnh làm thành một quyển album, cả nhà xem lại rồi cùng nhau cười đau cả bụng.
Quà tặng của Sấu giai cho sinh nhật vợ là một lối đi được làm mới lại trong vườn kèm theo 4 cây ớt 4 mầu khác nhau, ăn được để vợ trồng dọc lối đi. Cuồng ớt cứ gọi là!!!
Quà tặng của chính mình cho mình là một đôi gà bằng gốm đẹp nhức mắt, để giăng mắc ngoài vườn, và một cái rổ cũng bằng gốm đẹp long lanh lồng lộn thì để dựng mì luộc, bún luộc, phở luộc thẳng tưng trên bàn ăn mà không cần phải băn khoăn là ăn thúng uống thùng :-)))... 
Rõ ràng là càng có tuổi càng ấm ớ không chịu được :-D
                                                              Sấu chua.

2016/07/31

Mảnh riêng!

    Mảnh riêng! Riêng một nỗi!
Những ám ảnh , những hoài niệm ấu thơ, những thương nhớ rên xiết về một mảnh vườn giữa phố...♥
                                                                                                                                

                                         Sấu chua.

2016/07/18

Cà phê hâm lại :-D

Hôm qua là một ngày "lên đồng" với đống nồi xoong.
Ăn thì được mấy miếng, nhưng nấu thì như bị " chạm mạch".
Đầu tiên ngủ dậy bỏ cả thể dục buổi sáng, lao thẳng vào bếp nướng một cái bánh với hoa quả hái trong vườn, phủ moka chanh dây vàng óng và thơm phức.
Xong cái ướp tiếp ngay một khay gà tẩm cốm nướng ăn với xôi xéo. Làm xôi xéo thì phải thổi đậu, giã đậu, nắm đậu, phi hành, thế mà chả ngán gì, ăn trưa xong buông bát buông đũa, xếp vào máy gọn ghẽ cái là đứng hì hụi làm 2 cân cá mối, lọc xương, xay nhuyễn, quết chả, nướng vàng cho thằng con xách đi làm. 
Kinh dị hơn cả là ngắm khay chả cá nướng vàng ruộm xong cái là lao tiếp đi pha bột, trộn rau spenat, làm munffin mặn với  phomat, cà chua và chả cá luôn. 
Bọn trẻ nhìn mình cả tuần chả vào bếp, hôm nay tự nhiên nướng bánh mặn, nướng bánh ngọt, thổi xôi xéo, làm chả cá nướng, gà tẩm cốm cứ rú lên hỏi" mẹ có vấn đề gì không???" :-D
- Dạ, thưa các anh chị, tôi chả có vấn đề gì cả. Tôi hứng thì tôi nấu. Ai thích thì ăn. Không ăn tôi gói cất vào tủ lạnh, mai kia trời đẹp, tôi chả làm gì, tôi khểnh ra chơi ngoài vườn, đói tôi mò vào bếp, tôi lôi từng thứ một ra tôi chén, mà không phải động cái ngón tay nào.
Thằng cu kia định đi chuyến tàu sớm, lượn ra bếp ngó vào lò thấy mẻ munffin mặn của mẹ xanh xanh đỏ đỏ đẹp như mộng, lại còn thơm ngào ngạt, cầm lòng không được lại phải lùi lại đi chuyến sau, để ăn cho được mấy cái munffin nước mắm của mẹ, he he :-D
Ông chén bay hai cái munffin mặn, chuyển sang chén bát xôi xéo, xong xuôi ông tráng miệng miếng bánh mooka chanh dây, uống cốc chè hoa nhài với mẹ, xong ông than thở, mẹ nấu kiểu gì mà con ăn không dừng lại được thế hả mẹ? Chả bù cả tuần xa mẹ con toàn ăn bánh mì, con khổ lắm mẹ ơi! :-)))
Con với chả cái!
No nê, yên tâm ông lên đường, không quên tay xách nách mang theo đủ bộ, xôi, gà, cá, bánh :-)))
                                       ....
 Những ngày mùa hè đẹp như mộng.
Hĩm thay mẹ quán xuyến hết mọi việc trong cửa hàng. Nàng bày biện sắp xếp mọi việc, mọi ngóc ngách xó xỉnh.
Mẹ tạm thời rũ bỏ hết mọi việc đã đeo bám mẹ bao nhiêu năm nay. 
Mẹ vùi đầu vào vali sách mang theo từ Việt Nam sang hồi đầu năm ngẫu hứng về phép.
Đọc trong chăn, đọc ngoài bếp, đọc dưới giàn nho, đọc dưới gốc cây anh đào. Mẹ cà phê một mình với sách, với chim hoa cây cỏ. 
Vài tháng nữa hai đứa lại rủ nhau đi học xa nhà, mẹ lại gánh gánh gồng gồng.

Nhà có hai cái đạp cũ, hai đứa trẻ bỏ hoang cả mấy năm nay. Mẹ giục bố chỉnh lại phanh, bơm căng lốp, thay cho mẹ cái yên mới loại to bản cho êm bàn tọa, lắp thêm cho mẹ cái gác đờ đèo, để mẹ gắn thêm cái giỏ mây, mẹ thả vào đó bình cà phê nóng, miếng bánh nướng buổi sớm mai, cái chăn len mỏng sặc sỡ nhan sắc mùa hạ, bố với mẹ đạp xe cùng nhao ra cánh đồng, vào rừng, hâm nóng lại mọi thứ đã nguội lạnh, ủ ê xem sao :-P ,:-P :-P
Thế đi nhề :-))))).
                                                                           Sấu chua.

2016/07/12

Lời ru của mẹ thời @

Thỉnh thoảng từ các cuộc vui, các cuộc hội ngộ bạn bè trở về, nghe các con mình, các con của bạn bè mình, những người Việt lấy người Việt sinh ra những đứa con " thuần" Việt, những gia đình thuần Việt, hội nhập với xã hội nước sở tại theo nhiều mức độ khác nhau... NÓI TIẾNG VIỆT cùng nhau, tôi lại tự hỏi:
- Dậy tiếng Việt cho con ở nước ngoài có khó không?
-Có cần không?
-Bao lâu là đủ?
-Dậy thế nào? Bắt đầu từ đâu?
-???????????