Có nhiều khi rùng mình thấy sợ vì mình bị thiếu cảm xúc trầm trọng, không vui nổi vì cái gì, cứ buồn buồn ỉu xìu rồi tuột như xe xuống dốc tháo bỏ phanh.
...blog này để dành cho một ngày nào đó các con có thể đọc và hiểu về cuộc sống của một người mẹ di dân sống, thở, suy nghĩ,làm việc, yêu thương, giận hờn, buồn bực, hạnh phúc...ra sao trên một mảnh đất không phải là quê hương mình!
2018/01/23
" Không đi - Không đến"
Suốt cả chục tuần lễ nay, người ngợm cứ rũ ra như lá chuối hơ lửa. Cũng nhiều khi cố gắng vẫy vùng để chui ra, nhưng quẫy quẫy một lúc rồi bỏ cuộc, để mặc cho những cơn lạnh, cơn nóng, những chán ngán kéo mình đi đâu thì đi, tới đâu thì tới.
2018/01/18
Những bóng dáng xuyên qua thời gian♥
Bà nội mình nếu còn sống thì năm nay bà 103 tuổi.
Bà lấy ông nội năm bà 16 tuổi.
Nghe bà kể lại lấy ông mà mãi không sinh được con, vì cứ có thai thì bị sa sẩy. Hoặc con sinh ra thì ốm rồi mất.
Đến thời mình thì mình nghĩ có lẽ tại bà lấy chồng sớm quá, cơ thể chưa kịp phát triển hết nên có thể khó có con thôi, rồi y học thời đó cũng chưa phát triển như bây giờ, nên có nhiều bệnh tật mà bây giờ đã được y học xóa bỏ hoàn toàn thì ngày ấy lại là những cơn đại họa chứ không phải hiếm muộn gì đâu.
Bằng chứng là một vài năm sau, bà sinh liền tù tì cả chục người con, giai gái đủ cả, ai cũng khỏe mạnh, minh trí tươi sáng.
Một nách 10 người con, bà cùng ông gây dựng một cơ đồ vững chãi, trải qua nhiều thăng trầm, biến cố nghiệt ngã của thời cuộc, của cải tuy có hao hụt sa sút đi rất rất nhiều, nhưng con cái luôn được ưu tiên cho ăn học thành người tử tế.
Con đàn cháu đống, tỏa đi khắp chân trời góc bể, vẫn luôn mang trong tim bóng dáng một người bà_ một người đàn bà đẹp, trang nhã từ bóng dáng, nụ cười, đến những hành vi cử chỉ♥
Mình thường nhớ về bà với những hình ảnh thật là đẹp, vì mỗi buổi sáng, vén màn lên, chăn gối gọn gàng, bà ngồi thong dong chải tóc cho thật gọn gẽ, rồi bà têm một miếng trầu và nhai lên cho đỏ thắm bờ môi, sau đó bà vào bếp, nhóm một cái bếp lò thật to.
Bà đun la liệt các ấm nước, đợi chúng sôi thì pha một ấm trà mới mời ông, một ấm cho cả nhà, rồi mời tất cả các con cháu uống trà mới mà bà gặp vào buổi sáng. Nước sôi bà rót vào la liệt các loại phích để cả nhà có nước nóng rửa mặt những ngày mùa đông giá lạnh, và "làm" nước lọc những ngày mùa hè nóng nực.
Sau đó bà tự tay đi chợ sớm, mua những thứ ngon nhất, đẹp mắt nhất trong buổi chợ ban mai để nấu ăn cho cả ngày.
Món gì bà nấu cũng đẹp, cũng ngon, cũng chau chuốt tỉ mỉ, tha thiết nồng nàn từ cái cách múc, cách gắp, cách sắp đặt, cách bưng lên, cách mời, cho đến cách dọn đi, bất kể thức ăn được nấu từ thịt thà, tôm cá hay chỉ là rau củ đơn sơ♥
...
Năm ngoái về Hà Nội, chợt thấy trong tủ của mẹ có một chiếc quần lụa hoa đen của bà nội, mình bèn xin mẹ giữ làm kỉ vật của bà nội.
Một ngày nắng đẹp, mình lôi guốc ra đi và mặc chiếc quần của bà, đứng dưới giàn hoa hồng ở một phương trời rất xa Hà Nội.
Vóc dáng của bà dĩ nhiên mình không chuyển tải nổi vì mình mặc với áo dây, thời xưa bà mặc yếm dây, hi hi.
Guốc của mình là guốc nhựa, không phải guốc mộc, guốc sơn...
Tóc mình tóc tém, chứ không vấn không búi...
... Nhưng trong huyết mạch mình vẫn luôn tuôn chảy dòng máu đỏ của người bà mà mình hằng yêu quí kính trọng♥
Bà nội đã từng có rất nhiều gấm vóc lụa là, vàng bạc châu báu đúng nghĩa cả đen lẫn trắng, rồi có những giai đoạn bà từng phải đi bán nước sôi để thêm tiền chợ búa hàng ngày.
Mỗi ấm nước bà giao cho hàng nước chè dưới nhà( người từng ở nhờ nhà của bà, rồi ở luôn không trả), bà đánh dấu bằng cách thả một chiếc đũa từ ống đũa bên này sang ống đũa bên kia rồi cuối ngày thì bà đếm số đũa để tính ra số phích nước bà bán trong cả ngày. Lam lũ thế nhưng chẳng bao giờ mình thấy bà cáu kỉnh, gắt gỏng, mắng mỏ ai, hồi bé mình nghĩ bà là một bà tiên rất giàu có, mỗi lẫn bà thong thả mở cái kim băng ở túi áo ra, bà lại chia cho các cháu vài hào đi mua cái nọ cái kia.
Từ bé mình nghĩ mình là con bé con luôn đầy lòng tự trọng, mình chẳng bao giờ dám mở mồm ra xin tiền bất cứ ai bao giờ( trừ bố mẹ), thế nhưng bà luôn trao cho mình những đồng tiền vào chính những lúc mà mình thèm thuồng tấm bánh, quả hồng bì, túi bỏng ngô...nhất, bà thường rủ rỉ bảo mình: bà thương , bà cho con, con nhận đi cho bà vui, rồi thích mua gì thì mua, đi đi♥
Kí ức đẹp thì luôn sống mãi trong trái tim♥♥♥
Sấu chua.
Bà lấy ông nội năm bà 16 tuổi.
Nghe bà kể lại lấy ông mà mãi không sinh được con, vì cứ có thai thì bị sa sẩy. Hoặc con sinh ra thì ốm rồi mất.
Đến thời mình thì mình nghĩ có lẽ tại bà lấy chồng sớm quá, cơ thể chưa kịp phát triển hết nên có thể khó có con thôi, rồi y học thời đó cũng chưa phát triển như bây giờ, nên có nhiều bệnh tật mà bây giờ đã được y học xóa bỏ hoàn toàn thì ngày ấy lại là những cơn đại họa chứ không phải hiếm muộn gì đâu.
Bằng chứng là một vài năm sau, bà sinh liền tù tì cả chục người con, giai gái đủ cả, ai cũng khỏe mạnh, minh trí tươi sáng.
Một nách 10 người con, bà cùng ông gây dựng một cơ đồ vững chãi, trải qua nhiều thăng trầm, biến cố nghiệt ngã của thời cuộc, của cải tuy có hao hụt sa sút đi rất rất nhiều, nhưng con cái luôn được ưu tiên cho ăn học thành người tử tế.
Con đàn cháu đống, tỏa đi khắp chân trời góc bể, vẫn luôn mang trong tim bóng dáng một người bà_ một người đàn bà đẹp, trang nhã từ bóng dáng, nụ cười, đến những hành vi cử chỉ♥
Mình thường nhớ về bà với những hình ảnh thật là đẹp, vì mỗi buổi sáng, vén màn lên, chăn gối gọn gàng, bà ngồi thong dong chải tóc cho thật gọn gẽ, rồi bà têm một miếng trầu và nhai lên cho đỏ thắm bờ môi, sau đó bà vào bếp, nhóm một cái bếp lò thật to.
Bà đun la liệt các ấm nước, đợi chúng sôi thì pha một ấm trà mới mời ông, một ấm cho cả nhà, rồi mời tất cả các con cháu uống trà mới mà bà gặp vào buổi sáng. Nước sôi bà rót vào la liệt các loại phích để cả nhà có nước nóng rửa mặt những ngày mùa đông giá lạnh, và "làm" nước lọc những ngày mùa hè nóng nực.
Sau đó bà tự tay đi chợ sớm, mua những thứ ngon nhất, đẹp mắt nhất trong buổi chợ ban mai để nấu ăn cho cả ngày.
Món gì bà nấu cũng đẹp, cũng ngon, cũng chau chuốt tỉ mỉ, tha thiết nồng nàn từ cái cách múc, cách gắp, cách sắp đặt, cách bưng lên, cách mời, cho đến cách dọn đi, bất kể thức ăn được nấu từ thịt thà, tôm cá hay chỉ là rau củ đơn sơ♥
...
Năm ngoái về Hà Nội, chợt thấy trong tủ của mẹ có một chiếc quần lụa hoa đen của bà nội, mình bèn xin mẹ giữ làm kỉ vật của bà nội.
Một ngày nắng đẹp, mình lôi guốc ra đi và mặc chiếc quần của bà, đứng dưới giàn hoa hồng ở một phương trời rất xa Hà Nội.
Vóc dáng của bà dĩ nhiên mình không chuyển tải nổi vì mình mặc với áo dây, thời xưa bà mặc yếm dây, hi hi.
Guốc của mình là guốc nhựa, không phải guốc mộc, guốc sơn...
Tóc mình tóc tém, chứ không vấn không búi...
... Nhưng trong huyết mạch mình vẫn luôn tuôn chảy dòng máu đỏ của người bà mà mình hằng yêu quí kính trọng♥
Bà nội đã từng có rất nhiều gấm vóc lụa là, vàng bạc châu báu đúng nghĩa cả đen lẫn trắng, rồi có những giai đoạn bà từng phải đi bán nước sôi để thêm tiền chợ búa hàng ngày.
Mỗi ấm nước bà giao cho hàng nước chè dưới nhà( người từng ở nhờ nhà của bà, rồi ở luôn không trả), bà đánh dấu bằng cách thả một chiếc đũa từ ống đũa bên này sang ống đũa bên kia rồi cuối ngày thì bà đếm số đũa để tính ra số phích nước bà bán trong cả ngày. Lam lũ thế nhưng chẳng bao giờ mình thấy bà cáu kỉnh, gắt gỏng, mắng mỏ ai, hồi bé mình nghĩ bà là một bà tiên rất giàu có, mỗi lẫn bà thong thả mở cái kim băng ở túi áo ra, bà lại chia cho các cháu vài hào đi mua cái nọ cái kia.
Từ bé mình nghĩ mình là con bé con luôn đầy lòng tự trọng, mình chẳng bao giờ dám mở mồm ra xin tiền bất cứ ai bao giờ( trừ bố mẹ), thế nhưng bà luôn trao cho mình những đồng tiền vào chính những lúc mà mình thèm thuồng tấm bánh, quả hồng bì, túi bỏng ngô...nhất, bà thường rủ rỉ bảo mình: bà thương , bà cho con, con nhận đi cho bà vui, rồi thích mua gì thì mua, đi đi♥
Kí ức đẹp thì luôn sống mãi trong trái tim♥♥♥
Sấu chua.
2017/12/06
Mikulas,
Hôm qua trời thấp và xám khủng khiếp, mặt mình vì thế mà cũng chán theo, ông kia nhìn mặt mình rồi bảo:
- Đi ra ngoài không? mua sắm gì không?
Đi thì đi.
Cũng chẳng biết mua gì.
Đang lững thững thì thấy keng! keng! rồi có một cái gì mềm mềm quệt phật một phát vào đít.
Quay lại tí thì ngã lăn quay ra đường.
Một anh quỉ to vật vưỡng hai quả sừng, lông lá đen xì, tay cầm cái chổi lông đen hự phất phất huơ huơ.
Chợt nhớ ra hôm nay lễ Mikulas.
Trẻ con khóc như ri vì sợ, vì bị dọa.
Nhìn vừa yêu, vừa thương, vừa ghét cái bọn bố mẹ ông bà được thể dọa trẻ con.
Có mẹ dí đứa trẻ vào lòng quỉ, bảo đấy đừng đái dầm nữa nhá.
Có lão gào lên mai đi học có khóc nữa không?
Dồi ôi, đứng một lúc nghe cả một ngàn cách dọa trẻ con, cứ làm như người lớn thì ngoan lắm í.
Có nhiều đứa mặt cắt không còn hột máu, khóc lóc thảm thiết, có đứa mắt mũi giàn giụa đỏ hoe, có đứa thì nằm xuống đất khóc lặng cả tiếng vì sợ. Dĩ nhiên có nhiều đứa chả sợ gì cả, chúng sờ vào cái mõm quỉ xem thế nào. Có đứa cười cười ra vẻ quỉ thì chẳng có gì đáng sợ cả( chắc sợ anh nó bô hơn)
Mình đứng ngây ra xem bọn trẻ con khóc cười.
Bọn trẻ sau khi bị quỉ hỏi thăm, kể tội, hứa hẹn sẽ ngoan thì được ra đứng cạnh cô thiên thần và chào ông Mikulas, và được tặng cho một gói quà.
Bố mẹ bọn trẻ sắp thành một hàng rất trật tự, lần lượt để cho con đến nhận quà. Rồi ai cũng giơ điện thoại lên để chụp vẻ mặt khiếp đảm vì sợ của con mình trong vòng tay của quỉ, rồi cười hỉ hỉ hả hả.
Thế giới này luôn song hành thiên thần và quỉ dữ.
Đứa trẻ ngây thơ và trong trắng nhất cũng đã được dậy rằng ông già áo đỏ thì hiền lành tốt bụng, còn con quỉ thì gớm giếc và dữ tợn.
Đến một lúc nào đó cuộc đời sẽ dậy đứa trẻ những điều hoàn toàn ngược lại là khi nó không còn sợ quỉ nữa, và cũng không còn muốn nhận quà nữa :-D :-D :-D
Sấu chua.
2017/11/11
Tặng quà cho mùa đông.
Tặng cho mùa đông một món quà.
Cả nhà vây quanh xúm xít hít hà deo dẻo mùi nếp, thơm thơm mùi gừng, béo ngậy vừng lạc với cốt dừa, ngọt ngào nhân đậu xanh, thoang thoảng mùi mật mía.
2017/11/02
Ngày đầu đông.
Mùa thu buồn buồn rạng rỡ và yêu kiều đã bỏ ta đi.
Vườn cây lá trút như mưa, buổi tối ập đến như thể có ai đã đánh cắp mất mặt trời, và lòng ta cứ thế mà buồn tênh.
Phía trước là cả một mùa đông dài lê thê, những khóm hoa cuối cùng tàn úa, hiu hắt lay điên cuồng trước gió, xác hoa mỏng manh tơi tả bị cuốn tơi bời...và lòng ta cứ thương nhớ mãi về một mùa hạ từng bừng ấm áp.
Vườn cây lá trút như mưa, buổi tối ập đến như thể có ai đã đánh cắp mất mặt trời, và lòng ta cứ thế mà buồn tênh.
Phía trước là cả một mùa đông dài lê thê, những khóm hoa cuối cùng tàn úa, hiu hắt lay điên cuồng trước gió, xác hoa mỏng manh tơi tả bị cuốn tơi bời...và lòng ta cứ thương nhớ mãi về một mùa hạ từng bừng ấm áp.
2017/10/19
Quả chín.
Vài đêm gần đây, nhìn ra xung quanh ngôi nhà lúc nào cũng bị bao trùm bởi một làn sương mờ ảo. Từ cửa sổ phòng ngủ nhìn thấy ánh đèn vàng loang ra trong màn sương đêm dày đặc gây cho mình cảm giác là đang sống trong một thế giới xa lạ mộng mị.
Màn sương ấy cứ quánh lại từ chập tối cho đến tận nửa ngày hôm sau mới chịu tan.
Dù bị hoang mang bởi một bầu sương đặc sánh nhưng mình vẫn biết buổi trưa trời sẽ đẹp tuyệt.
Và cả tuần nay, trưa nào cũng đẹp.
Thứ nắng tháng mười vàng óng như hổ phách, kiêu kì đầy diệu vợi, chậm rãi mơn man lên những bờ tường, lên những gốc cây ẩm ướt, lên những chùm nho tím đỏ trinh nguyên bụi phấn, lên những chùm dâu căng mọng... cái thứ nắng mê đắm ấy làm cho quả đã chín không còn chín thêm được nữa nhưng chúng chưng cất thêm cái vị ngọt cay mê mẩn mà chỉ có quả tháng mười mới có được.
Tôi thích tha thẩn ngồi dưới những chùm nho chín ấy, lá nho thỉnh thoảng một chiếc rơi đáp xuống tóc tôi. Cái là vàng khô cong, chỉ lỡ chạm vào là vỡ vụn ra.
Những cành nho gầy cứ mỗi ngày lại trơ ra thêm phần gầy guộc, chúng oằn xuống đỡ cho những chùm nho chín thêm, ngọt thêm, nồng nàn thêm.
Thỉnh thoảng tôi lại giơ tay lên nhón những quả nho chín tím thẫm đưa vào miệng, chúng lạnh buốt và thơm lên môi, lên lưỡi, lên li ti những cảm xúc tháng Mười của tôi♥
Màn sương ấy cứ quánh lại từ chập tối cho đến tận nửa ngày hôm sau mới chịu tan.
Dù bị hoang mang bởi một bầu sương đặc sánh nhưng mình vẫn biết buổi trưa trời sẽ đẹp tuyệt.
Và cả tuần nay, trưa nào cũng đẹp.
Thứ nắng tháng mười vàng óng như hổ phách, kiêu kì đầy diệu vợi, chậm rãi mơn man lên những bờ tường, lên những gốc cây ẩm ướt, lên những chùm nho tím đỏ trinh nguyên bụi phấn, lên những chùm dâu căng mọng... cái thứ nắng mê đắm ấy làm cho quả đã chín không còn chín thêm được nữa nhưng chúng chưng cất thêm cái vị ngọt cay mê mẩn mà chỉ có quả tháng mười mới có được.
Tôi thích tha thẩn ngồi dưới những chùm nho chín ấy, lá nho thỉnh thoảng một chiếc rơi đáp xuống tóc tôi. Cái là vàng khô cong, chỉ lỡ chạm vào là vỡ vụn ra.
Những cành nho gầy cứ mỗi ngày lại trơ ra thêm phần gầy guộc, chúng oằn xuống đỡ cho những chùm nho chín thêm, ngọt thêm, nồng nàn thêm.
Thỉnh thoảng tôi lại giơ tay lên nhón những quả nho chín tím thẫm đưa vào miệng, chúng lạnh buốt và thơm lên môi, lên lưỡi, lên li ti những cảm xúc tháng Mười của tôi♥
2017/10/07
Vòng tay nhân từ.
" Mãi mãi là như thế, không như ngày hôm qua, em không trẻ lại..."
.....
Những ngày tháng mười, lòng cứ im lìm lặng lẽ như một mặt hồ không có lấy nổi một gợn sóng.
Chẳng thích gì ngoài một đôi giày, 4 cái sắt tráng men in hình mấy con mèo cười và làm nũng, một cái dây đeo cổ bằng gỗ, một cái túi da...:-D
Dĩ nhiên chưa mua vì đang nghĩ xem mình có thật sự cần nó đến mức để mua không? Toàn những thứ mua chỉ là để vui chứ không hề cần.
Nhưng vui lại là thứ mình Cần, thế mới chết :-D
.....
Những ngày tháng mười, lòng cứ im lìm lặng lẽ như một mặt hồ không có lấy nổi một gợn sóng.
Chẳng thích gì ngoài một đôi giày, 4 cái sắt tráng men in hình mấy con mèo cười và làm nũng, một cái dây đeo cổ bằng gỗ, một cái túi da...:-D
Dĩ nhiên chưa mua vì đang nghĩ xem mình có thật sự cần nó đến mức để mua không? Toàn những thứ mua chỉ là để vui chứ không hề cần.
Nhưng vui lại là thứ mình Cần, thế mới chết :-D
Přihlásit se k odběru:
Příspěvky (Atom)