Stránky

2019/08/06

yêu dài lâu.

Đi chơi có mấy hôm về mà ba em sáo đã rời tổ bay chộn rộn, ỉa banh bét khắp cái bàn ăn ngoài trời.
Cà chua chín đỏ lủng lẳng khắp vườn.
Bí vàng bò lổm ngổm vàng chóe, yêu rụng rời chân tay :-D
Đậu xanh đậu tím đậu vàng lũ lượt dài lớn phổng phao.

Lao vào giặt giũ, dọn dẹp.
Thích cái cảm giác đủ đầy sau những cuộc " hành xác", trở về ngôi nhà thân quen, lại sắp sắp đặt. Lại trở về với công việc thường nhật, và toan tính cho những trận đi mới :-P

Sẽ nấu vài món thật quen vì ăn bên ngoài toàn bơ bơ sữa sữa.
Chết cười với ông con, đạp xe chừng ba chục cây số trở về nhà nghỉ lúc trời sẩm tối, ông ước giá có bữa cơm rau muống sào, canh chua thịt nạc nấu sấu với đậu phụ rán.
Chả hiểu anh có muốn lấy một cô Việt Nam không nhỉ? :-D

Hôm qua anh bố chạy xe, anh con ngồi cạnh, chị mẹ gà gật, chị con cũng.
Có vẻ như chiếc xe được mặc định là lăn bánh trên những cung đường vàng óng màu nắng, màu rơm rạ, quện với màu xanh của những khu rừng trùng trùng điệp điệp nhấp nhô giữa nền trời xanh thẳm... là để cho nắng khi thẳng đứng đổ trùm xuống, khi xiên ngang qua những rặng cây, để vẽ nên một buổi chiều sống động, rực rỡ và huy hoàng.
 Nhạc trong xe bỗng vang lên một giai điệu thân quen nhưng dường như bị bỏ quên lâu lắm rồi đâu đó trong kí ức
.... anh! em muốn yêu anh đậm sâu! 
...anh! em muốn yêu anh dài lâu.
Bản nhạc được Đức Huy đàn và hát, do anh con chuyên nghe nhạc Tây, chả mấy khi nghe nhạc Ta chọn và bảo tặng bố mẹ.
Bản nhạc vang lên sóng sánh đầy ắp Buổi Chiều Vàng, như một viên sủi thơm mùi cam dâng lên trong một cốc nước mát lạnh dành cho người lữ hành đang mệt và khát.
Bản nhạc như một bát phở bò có đầy đủ rau thơm được bê đến đặt trước mặt một người Việt xa nhà, nhá bánh mì cả tháng :-D

Bản nhạc đến đúng lúc quá, đúng thời điểm quá, câu từ như là chỉ dành cho những buổi chiều cùng nhau rong ruổi như thế, đánh thức và dặn dò: chúng ta thuộc về nhau.
Trên con đường vàng màu nắng, vàng màu lúa ... tiếng Việt rưng rưng.
Yêu dài lâu. Yêu đậm sâu.

                                                  Sấu chua.






2019/07/23

Chiếc chìa khóa của riêng mình.

Như một chu kì lặp đi lặp lại, không rõ là ngắn hay dài, nhưng chắc chắn là lặp lại một cách vô thức, nhưng có hình hài rõ rệt - là sự thu mình lại trong một lớp kén mỏng để ngắm nhìn ra xung quanh. Ngắm nhìn lại một số mối quan hệ rất lâu dài rồi nhưng chiều sâu hầu như không được bồi đắp thêm bao nhiêu.
Có lẽ có đã đến lúc chỉ thật sự làm những thứ mình thích, mình muốn, mình quan tâm.
Chỉ dành thời gian cho những người thật sự đồng cảm, thật sự yêu quí.
Sẽ rất quan tâm đến bản thân, đến cảm xúc của chính mình vì thế nếu phải bỏ thời gian, công sức, tiền bạc thì sẽ chỉ dành cho những người thật sự xứng đáng. 
Thế nào là người xứng đáng?
-Là người đem lại cho nhau nụ cười. Sự thư thái. 
- Là người mà mình có thể thao thao bất tuyệt một lúc, bốc đồng khoe khoang một chút mà không phải nhìn thấy cái bĩu môi dè bỉu.
- Là người mà mình hâm, xấu, già, đơ, vụng, dại vẫn âu yếm nhìn mình.
- Là người khi mình buồn không cần tỏ vẻ thương xót, cứ dẫn đi chơi, cho ăn ngon là được.
- Là người khi mình vui thì nhảy cẫng lên cùng mình rồi cũng dắt, mời, ép đi chơi :-D
Tóm lại giờ già rồi sống đơn giản lắm. Cứ, khỏe, vui, ăn ngon, mặc đẹp, hay cười là thích. Thế thôi.

Người đời hay nói về cái sự buông - bỏ một cách kì bí. 
Thật ra buông bỏ chỉ là sự chấp nhận mình, chấp nhận người, chấp nhận cuộc đời với tất cả những gì nó vốn sẵn như thế mà thôi.

Tôi thích tôi của ngày hôm nay.
Thích hơn rất nhiều những ngày đã qua.
Ở đây - Trong hiện tại. Tôi hiểu tôi, thương tôi, chiều chuộng tôi. Nắm trong tay chiếc chìa khóa " mở cửa" chính tâm hồn mình mà không cần giao cho ai giữ nó cả.
                                         Sấu chua.






2019/07/11

Hà Giang.

Có những điều đẹp đẽ choáng ngợp ở trong trái tim. Nằm yên. Nằm thật yên, để ta gậm nhấm nó, thưởng ngoạn nó một cách từ từ, êm dịu, riêng tư cho riêng mình.
 Hà Giang♥♥♥
 Những "khúc cua tay áo", cậu trai trẻ thấp đậm lái xe vô cùng táo bạo, khéo léo và tinh tuệ.
Tôi để trí nhớ của mình bay theo những khối đá trập trùng, sắc nhọn, răng cưa, đen xì, sừng sững, tiếp nối trùng trùng điệp điệp.
Mây bay lững lờ buông trên những phố núi lơ thơ vài nóc nhà. 
Mây thoắt ẩn thoắt hiện, khi xám, khi bừng lên mê đắm lúc có mặt trời lướt qua.
Mây như những dải lụa trắng vắt qua lưng trời.
 Và Sông! Sông uốn lượn quanh co kì vĩ một màu xanh lam nuột nà thơ mộng.
Những dòng sông mải miết đổ về đồng bằng, đi qua biết bao nhiêu thác ghềnh, không một lời rên xiết.
 Càng đi lên cao, tâm trí như càng được thoát ra khỏi thân xác. 
Núi sông mây trời ôm ấp thiết tha.
                                        .....
Nắm tay người yêu đi xuyên qua những đám mây, đi xuyên qua những vách đá cheo leo hiểm trở dựng đứng.
Đi xuyên qua những vạt cải vàng óng chông chênh ở giữa lưng trời tỏa ra thứ mùi cay nồng khắc khoải.
Đi xuyên qua những ruộng ngô cằn xơ nhẫn nại kết hạt vàng óng trong giá rét căm căm.
Đi xuyên qua những quả núi uy nghi câm lặng kì bí bật chợt vang lên giữa khe núi tiếng cười trẻ thơ trong vắt vọng vào mây... ta chợt nhận ra mình đã quá thờ ơ với mình, với bản thể, với tâm hồn tưởng như sần sùi hóa đá.

                                         .......
Núi rừng đánh thức ta dậy.
Trong trẻo.Tươi mới. Hoan ca.

Trở về nhà sau chuyến đi cả mấy tuần lễ, nhưng dư âm của núi rừng vẫn thổn thức trong tim.
Mỗi lần nhớ về núi, về rừng, về sông, về suối, về nắng, về gió miền sơn cước...lòng lại chộn lên nôn nao như nhận lời yêu một người.

Đi để biết sông núi biên cương hùng vĩ bao bọc chở che non nước mình gấm vóc lụa là.
Đi để kết nối với cha ông, lắng nghe lời sông núi thiêng liêng.
Lòng rưng rưng khi thấy đứa con gái bé bỏng đứng lặng trước mười hai ngọn núi, miệng trầm trồ: Việt Nam mình đẹp quá mẹ ơi♥

Nói một lời YÊU đâu dễ gì phải không?


                                                            Sấu chua.

2019/07/09

Chiện hẹn hò.

Tuần trước hẹn hò với giai trẻ.
Lục tục mắt dắm mắt mở phóng xe mấy trăm cây số đến chỗ hẹn.
Trời nóng, đầu óc cứ đơ ra như điện thoại cũ lại bị để quên ngoài nắng.
Lao đến chỗ hẹn muộn cả tiếng.
Bữa trưa cùng nhao là món Mexico.

Ăn xong thì dắt nhao đến cà phê vườn.
Trời nóng quá, uống liền tù tì 3 cốc cà phê đá, 4 cốc nước chanh đá, một cốc sữa hạt điều đá.
Mang tiếng hẹn hò nhưng có cảm giác là sử dụng hết năng lượng chỉ để ăn với uống.
Vì thế sau mấy tiếng uống hết các thể loại nước đá thật lực, thì mắt bắt đầu díp lại.
Trai đẹp bèn đưa tới một bãi cỏ, dưới bóng cây thùy dương cổ thụ, sát một mép hồ đày ắp vịt giời bơi lội chí chóe.
Bất chấp tất cả cảnh đẹp, trai đẹp, mình ngủ thiếp đi trên bãi cỏ mát rượi, gió thổi hây hây.
Tỉnh dậy thì thấy một đôi vịt cũng đang gập đầu vào cánh, thở pho pho sát chân không một chút ngại ngần.
 Tỉnh giấc, khoan khoái.
Giai đẹp lại tiếp tục rủ đi ăn kem dừa, kem xoài.
Trời nóng 35 độ C cũng khác hay sao mà hàng kem xếp hàng dài cả nửa cây số.
Ăn kem xong cũng là vừa lúc mặt trời lặn, giai lại hỏi ăn gì? nem rán nem cuốn? mì nhật mì hàn hay khoai nướng khoai luộc?
Mình bảo mua gì rồi mang ra bờ sông ăn cho khoái.
Lại lễ mễ một hộp khoai bỉ, salat xoài bơ lẩm thập cẩm các thứ.
Lại dãi thẻ bên bờ sông lộng gió, vừa ăn vừa tán chiện trên giời dưới biển. Chiện yêu đương khổ lụy, chiện trai gái ẩm ương, chiện đàn ông đàn bà.
Giai nói vài thứ tiếng, nhưng những chiện kiểu này bọn mình nói nguyên si tiếng Việt với nhau. Chỉ có tiếng mẹ đẻ mới có thể chuyển tải hết những bao la sâu thẳm chất chứa trong tim.

Liếc đồng hồ gần 11 g đêm, đành tiếc rẻ chia tay với giai.
Thỉnh thoảng dành trọn một ngày với nhau, trút hết muộn phiền, ăn no uống say, toàn tâm toàn ý với mây trời sông nước, rồi trở về nhà toàn tâm toàn ý với hiện tại.
Trước khi về, giai bảo bất cứ khi nào mình muốn, thì mình chỉ cần alo là sẽ gặp nhau. Không có bất cứ cản trở gì, không có bất cứ lí do gì để không gặp nhau. 
Nhiều người nói rằng phải cố gắng làm bạn với con, nhưng mình thì thấy làm bạn với con không khó, làm mẹ mới khó vì không phải cứ có tuổi là trưởng thành, mà trưởng thành là sự tư duy, sự lớn lên từ những trải nghiệm, những thành công và thất bại của cuộc đời.
Nuôi dạy con cái khôn lớn trưởng thành là hành trình đáng giá nhất trong cuộc đời làm mẹ của mình.

Sau một ngày hẹn hò với trai trẻ và đẹp, mình trở về nhà trong tâm thái vô cùng dễ chịu.
Mình vừa có thêm một vài quyết định quan trọng trong đoạn đời sắp tới.
Đồng thời mình cũng quyết định sẽ " làm sạch" và " làm gọn" lại vài mối quan hệ bạn bè.
Đã đến lúc thật sự không cần có nhiều bạn. Bạn chỉ cần chất lượng không cần số lượng.
Bạn phải thật sự là nơi ta quan tâm, thấu hiểu và chia sẻ.
Những dạng " bạn" chỉ hồ hởi hỏi thăm mỗi khi ta đứt gánh, vỡ mộng, vỡ tình, đau ốm, kiệt quệ, nhưng lại không thể thành tâm mở miệng nói những lời chúc tụng khi ta vui mừng, thành đạt thì cũng chẳng đáng để mình mất thời gian giao du mệt xác.
Những dạng "bạn" chỉ lao vào đọc không sót một mẩu chữ nào post lên phết búc, ăn gì, ỉa chảy, đi đâu cũng biết, nhưng không bao giờ dám thò tay vào like hay comment, hay tương tác cũng được " dọn" không thương tiếc :-D :-D :-D
Nhân đây mình cũng nói luôn các bẹn nào thấy mình ngứa mắt cũng nên tránh xa mình luôn dù bất kể lí do gì. Mình thành thật cảm ơn.
 Tất cả các dạng năng lượng xấu đều được mình tránh xa 3 mét.
Tất cả các dạng quan hệ hời hợt, xã giao cũng đều được loại bỏ để mưu cầu được tự do, mưu cầu sự chân thành, thấu hiểu thành thật.
" Em ơi có bao lâu
   60 năm cuộc đời..."
Dạo này hay hát bài nài lắm, hát thôi, éo nói nhều :-D
                                                 Sấu chua.


2019/06/25

Bữa cơm chiều.

Mùa hè. Dọn bữa cơm chiều ra đằng sau hiên nhà.
Ăn cơm trong thứ ánh sáng chuyển dịch chậm rãi từ ngày sang tối.
Trong tiếng chim ríu rít gọi nhau về tổ.
Trong thứ không khí mát mẻ, thảnh thơi.

Bữa cơm những ngày nóng chỉ có đĩa rau luộc, nước rau luộc dầm cà chua đỏ au dùng làm canh luôn. Thịt gà đùi xay, rang cho săn lại với mộc nhĩ, nấm hương và rất nhiều hành củ, thế là xúc ăn với cơm thổi xen với vài loại đậu, vài loại hạt.
Ăn đơn giản thế cho đỡ phải lụi cụi trong bếp mà vẫn ngon miệng vì thức ăn nhẹ nhõm, không dầu mỡ.
Ăn rồi gắp, rồi ngắm trời nhìn đất, rồi ăn, rồi nghe tiếng sáo hót lanh lảnh, nghe tiếng bồ câu vỗ cánh bay vào bầu trời lộng gió.
 Ăn mà như là chơi thôi, vừa no vừa hoan hỉ giữa thiên nhiên.
Bọn chim sâu bé tí, lích cha lích chích chen vào gầm mâm cơm xin ăn, cái đầu, cái chân nhỏ xíu xiu, đôi mắt trong veo ngơ ngác.

Tiếng bà hàng xóm dỗ dành con mèo, tiếng trẻ con nghịch cát í a í ới.
Mùi hoa hồng thơm ngát tỏa ra từ một đóa mới nở. Mùi thơm tinh khiết hiền hòa.


Chạy sang quán bia nhà hàng xóm, bơm một bình bia tươi vàng sánh về ngồi uống cà kê trong ánh hoàng hôn huyền bí.
Mở máy tính gõ linh tinh dưới giàn nho xanh mướt đung đưa những chùm nho căng mọng.


Ai đó có thể ghen tị với một ai đó về công việc, tiền bạc, danh vọng, của cải, nhưng ghanh tị với nỗi bình yên của một ai đó là không bao giờ thỏa mãn.
Vì bình yên luôn đến từ bên trong.
❤❤❤
                     Sấu chua.

2019/06/21

Hạ vui.

Tháng 6 có những ngày đẹp nhất trong năm.
Nhốt chặt mình trong căn nhà lúc nào cũng mở tung cửa sổ cho gió khỏa vào nhà, cho nắng chạy từ góc nọ sang góc kia, cho tiếng chim lảnh lót cài vào bàn ghế, giường tủ, nồi xoong bát đĩa những âm thanh rộn rã của mùa hè.
Tháng 6 khu vườn xanh mê xanh mải.
Mỗi sớm mai thức dậy, hoa cải nở vàng đu đưa trong nắng.
Những gióng tỏi thơm lựng đong đưa theo ong bướm dập dìu.
Những khóm hoa tỏa hương mải miết từ đóa nọ sang đóa kia đến tận cùng của viên mãn sắc và hương.
Tháng 6 mảnh sân đầy chim chóc.
Lũ chim như biết rủ nhau về trong sân, làm tổ, dậy nhau chuyền cành, tập bay, mớm cho nhau ăn, những con chim bố xác xơ vì kiếm mồi cung cúc tận tụy bên chim mẹ, chim con.
Đời sống của lũ chim cũng đẹp, cũng nên thơ, cũng tần tảo, lăn lộn như người.
Tháng 6 căn nhà trở nên thơ mộng nhất trong suốt cả bốn mùa.
Hoa nở, chim hót, lũ quả lớn lên sau mỗi đêm.
Lũ sên bò mỗi khi chiều xuống, những vết nứt rêu phong trên bờ tường cũ cũng đẹp như những vần thơ.

Tháng 6 có những đêm mà sự tĩnh lặng đan vào những làn hương thơm ngát của triệu triệu những bông hoa nho li ti xanh mát như triệu triệu những vì sao tí hon rơi lấm tấm xuống nền gạch vỡ cứ ngỡ như một bức tranh chưa từng có ai chịu để mắt cầm cọ để vẽ.
Bầu trời đầy sao, và hơi ấm của ngày được giữ kĩ đến tận đêm mới chịu tan rồi loãng ra, quện vào sương đêm mát lạnh khiến cho đêm mùa hạ sóng sánh mê hoặc đến vô cùng.

Tháng 6 luôn khiến cho mình có được cảm giác đầy đủ, an lành.
Không cần tìm vui ở bất cứ đâu, từ ai.
Những nhọc nhằn bé nhỏ lại.
Những lo toan rời bỏ mình.
Những muộn phiền tự ra đi.
Những hiềm tị của đời trở thành vô nghĩa.
Ai ghét ai yêu, ai hờn ai giận là kệ ai.

Những buổi tối tưới hoa, bắt sâu, nhặt cỏ dại, uống bia với anh người tình trăm mộng giữa sân, kể chuyện linh tinh hay im lặng bên cạnh nhau nghe gió thổi, thấy đời nhẹ như cái bấc.


Tháng 6 chậm rãi vì tháng 6 tận hiến từng phút từng giây trong mùi thơm của hoa cỏ, trong ánh sáng rực rỡ kéo dài đến tận đêm, trong  sắc màu rạng rỡ của hoa hồng, trong sự miên man của những cành nho chạy dài tung tăng đột nhiên bám lại đâu đó quấn quít, rồi chững lại ở đó nảy ra những chùm quả căng mọng nặng trĩu như một lời tình tự cùng đời sống.

 Dâu chín đỏ trên mặt đất, hoa đậu, hoa cà chua réo rắt nở....tim tím vang vàng...

Nhốt chặt mình lại. Khóa chặt mình lại. Gói chặt mình lại. Cô độc trong tận cùng của mùa hạ an vui.
                                                        Sấu chua.

2019/06/16

ĐÊM MÙA HẠ.

Thông thường người ta thường chạy trốn, tránh né, tìm nơi ẩn trú với một cơn mưa với nhiều lí do khác nhau.
Giữ sạch, giữ ấm, giữ khô.
Sợ bận, sợ ướt, sợ sấm chớp, sợ bơ vơ giữa trời dông gió...
Thế mà đêm qua mình đã không sợ. Không trốn. Không né. Không tránh. 
Tấm mái che trong suốt đã giúp mình bình thản ngồi trọn vẹn dưới mưa trong một đêm mùa hạ tuyệt đỉnh.
Sẽ khắc sâu vào tim cái mùi mưa hạ thơm ngái cỏ cây.
Tiếng mưa lúc khoan lúc nhặt, lúc mau lúc thưa, ban đầu lộp độp, rồi rộn rã, hối hả, rồi chậm lại, từ tốn, êm dịu...
Một quầng sáng mầu vàng của ngọn nến hắt lên vòm lá nho xanh thứ ánh sáng lỏng, mềm, mịn, êm nhẹ.
Đêm sâu thẳm, huyền bí, ấm áp, ẩm ướt, mời gọi.
Mùi cỏ hoa, ánh sáng, thanh âm, không gian của đêm mưa phủ lên mình thứ cảm giác hoan ca, tươi mới, riêng tư không gì, không ai,  có thể chạm vào hay xuyên tới.
Cái cảm giác một mình, tự tại, vô lo âu, giữa trời, giữa đêm, giữa mưa, là thứ cảm giác không gì sánh được.
Như một cuốn phim hay về mưa.
Như một bản nhạc hay về mưa.
...và mình là nhân vật chính, duy nhất trong đêm mưa. Một vai diễn luôn bị cuộc đời tước đoạt.
Thật ra người ta không chịu hiểu rằng có rất nhiều đêm mưa mùa hạ đẹp như thế ở trong đời bị lãng quên.

                                         Sấu chua.