Stránky

2019/09/23

Niềm vui nỗi cà.

Niềm vui nỗi Cà 🤣
Hoàn toàn không giống cà chua trồng trong nhà kính, chúng được gieo trồng tưới tắm bằng những thứ khiến chúng phải to nhanh nhất, đỏ nhanh nhất trong thời gian ngắn nhất. Thực chất chúng là những quả bóng nước màu đỏ bị kích thích cho bắt mắt.
Cà chua tự trồng trong vườn, chả vội, chả cần ai thúc giục, thủng thỉnh lớn, thủng thỉnh chín. Đến ngày đến giờ đẹp, đủ nắng đủ sương đủ gió mới đỏ mới thơm.
Lỡ quệt ống quần, quệt tay, quệt chân vào cái lá là rên rỉ thơm lựng lên.
Cà chín cây là khi chạm khẽ tay vào cái cuống, quả cà từ từ ngả ra rơi khẽ vào lòng bàn tay như kiểu làm nũng, chắc nịch, êm ả, đợi chờ, tin cậy đến phút cuối cùng viên mãn😂
Vài hôm nữa lạnh căm, cà rồi cũng được hái hết, Sấu hứa sẽ không kể chiện cà nữa, giờ nói nốt chỗ dở, cứ hái cà xong phấn khích là kể lể. Hâm không lối thoát
😂

Cây hoa giấy ngày xưa.

Hồi bé nhà có cây hoa giấy bố xin cành của ông nội đem về trồng. Hoa leo từ tầng dưới lên tầng trên, nhiều cành vươn ra, rủ hoa rơi rụng xuống ngõ.
Hoa giấy là loại bông đẹp cả khi tàn rụng.
Mình hay ôm con mèo mướp ngồi trên bờ tường gạch long lở, cũ kĩ, rêu phong cạnh gốc cây hoa giấy tha thẩn nói chuyện luyên thuyên linh tinh. Người nói, mèo thì lim rim ngủ.
Nhớ có đợt thích soi gương lắm. Ra ngắm vào ngắm mình trong gương thấy mắt mình lòng đen thì đen nhánh, lòng trắng thì trắng xanh như cái hạt đậu đen cắn vỡ đôi ra, tự thấy mắt rất trong và đẹp. Mình hay chạy lên gác ngắt vài bông giấy đỏ vò nát rồi quệt lên môi cho đỏ, rồi thì thấy mình xinh ra phết nhé.😅
Bao nhiêu năm, thỉnh thoảng quay về Hà Nội, rẽ vào thăm nhìn lại ngôi nhà xưa cũ, vật đổi sao rời, mà kì lạ gốc hoa giấy cũ vẫn còn nguyên đó, nhưng chắc vì chẳng có ai chăm sóc, gốc hoa già nua trổ những bông bé tí nhưng vẫn cứ thắm đỏ như ngày mình còn thơ bé.
Hôm nay đi ngang qua rất nhiều gốc hoa giấy ở Santonini chỉ muốn bưng một gốc về Tiệp trồng.
Có những màu hoa gợi lại cả một trời kỉ niệm dẫu mắt đã đục ngầu và môi chẳng còn xinh😀
❤️❤️❤️
Sấu Sau Chua

chiếc ô màu xanh.

Nhà có cây anh đào loại để làm rượu, not để ăn( dở hơi vãi).
Rượu làm ra chả ai uống mấy, vì thế cây anh đào được yêu chiều chỉ vì nó là một cái ô nên thơ lúc mùa xuân, xanh mát suốt cả mùa hạ, và kiều diễm lúc mùa thu, nơi tụ tập cho lũ chim đến hót và ỉa😂
Mình thích ngồi dưới tán anh đào từ mùa xuân lúc lùm anh đào chỉ là những cụm củi khô rối bời ngủ im lìm qua suốt cả mùa đông. Nhưng trên những cành củi khô ấy đều lấm tấm những nụ hoa trắng muốt căng tràn sự sống.
Khi nắng xuân còn trong suốt hẩy nhẹ những đốm vàng tươi mới chiếu lên hàng ngàn hàng vạn những nụ hoa e ấp, chiếc ô hoa ấy sẽ họa lên tường, xuống sân những đốm nắng trong veo nhí nhảnh, gieo vào lòng mình nỗi hân hoan vô bờ của mùa xuân mới tinh khôi.
Mùa hè chiếc ô xanh ngăn ngắt và luôn rộn tiếng chim.
Quả anh đào từ non, xanh, vàng, ửng đỏ, rồi chín thẫm lủng lẳng trên đầu. Ngồi dưới vòm lá xanh mà như ôm cả mùa hạ vào lòng - leng keng ly cà phê khi đen khi đá thơm lựng, ly trà, ly chanh đá mát lịm...nghe gió ru lá hát, thấy lòng bình yên như con tàu được cập vào bến đỗ, chẳng còn muốn mải miết nơi đâu.
Cuối hạ lúc anh đào chín thẫm, cả họ nhà sáo về liên hoan trên chiếc ô xanh.
Mình thường ngồi bất động nghe chúng mê mải tặng cho mình những điệu hót dịu dàng mê đắm và nồng nàn.
Mình coi đây là món quà vô giá của cây anh đào tặng lại cho mình.
Khi ta yêu một cái cây. Cái cây che chở những con chim. Con chim yêu mảnh trời. Mảnh trời xuyên qua những tán lá. Chiếc ô xanh từ cây anh đào trở thành bóng mát che chở một mảnh hồn tưởng như cằn khô bỗng trở nên êm dịu.

Quả anh đào loại làm rượu có vị chua, nếu ngâm lên men, hạt anh đào tiết ra một thứ mùi thơm vô cùng đặc biệt, và nếu đem chúng đi pha với vodka cùng vài viên đá trong veo nó có thể sẽ khiến bạn trở thành một người khác hẳn - một người mang dáng vẻ nồng nhiệt, đầy bất ngờ, lôi cuốn và quyến rũ😀😍
Sấu Sau Chua

Thanh xuân của một cây táo.

Cứ tháng 9 về là lòng lại dâng lên niềm dan díu tình tự với những quả táo chín cây ở trong vườn.
Cây táo già nằm chính giữa vườn, kề trên một lối đi nhỏ, lát gạch cũ kĩ.
Nếu đem thước dây đo vòng quanh thân cây, tra google, tính tính toán toán, sẽ giật mình, vì mình sẽ phải gọi cây táo là Cụ.
Cụ táo già nhưng lực lưỡng tráng kiện. Mỗi năm cụ được cắt tỉa "râu ria" gọn ghẽ, thế là cụ lại thanh xuân phơi phới.
Hoa nở thơm mát cả mùa xuân, lủng lẳng chi chít quả suốt cả mùa hạ. Cô nào cô ấy đến vườn cầm lòng không được cũng phải thò tay vặt vài chàng táo xanh, đưa lên mũi hít hà, rồi môi răng xoắn xuýt.
Mùa thu những quả táo vít cành nặng trĩu, ửng vàng, chín thơm lựng một góc vườn êm ả.
Lũ chim dùng gốc táo chín làm nơi hò hẹn uyên ương ríu rít. Chúng chọn những quả táo đượm nắng ngon nhất, đẹp nhất trên đỉnh cây táo để rỉa mời nhau.
Những quả táo đầu tiên được bọn chim nếm thường là những quả táo đẹp nhất, đẹp mê mẩn như táo của mụ phù thủy gạ gẫm Bạch tuyết chạm môi vào ý. Nhưng những quả táo trong khu vườn này vừa đẹp lại vừa hiền. Phù thủy nếu có cắn một phát là trở thành Bạch tuyết như chơi😂
Mùa thu trong khu vườn ngập nắng chín. Dưới gốc táo thơm lựng, pha một bình trà hay một ấm cà phê nóng bỏng, nướng một khay bánh táo mật ong hạt dẻ, cuộn mình trong một chiếc chăn len đan tay sặc sỡ tươi vui, đọc một cuốn sách yêu thích, thỉnh thoảng đưa mắt dõi theo vài con chim nghiêng ngó ăn vụng táo chín, lắng tai nghe cho thật thấu âm thanh của một quả táo to, chín rụng khác một quả táo non chưa kịp lớn đã lìa cành.
Mỗi một quả táo cũng có một số phận, một cung đường đến - ở lại - lìa xa nguồn cội - rung đập va lắc và nằm lại trên mặt đất bao dung.
Chiếc bánh táo đầu mùa thu như một lời cảm tạ nắng, cảm tạ gió, cảm tạ đất trời mang mang vàng óng...
....Là lời nói yêu với Anh táo thơm tho thanh xuân bền bỉ
Nghe thấy trong gió lời nhắn nhủ của cây táo có cái chạc ba nhẵn thin thín như một chiếc ghế vừa vặn ôm khít vào mông không thừa không thiếu mỗi khi chả vui chả buồn leo lên ngồi thu lu giữa những tán cây khum khum tựa những vòng tay ôm riết:
- Đừng gọi anh là Cụ😂
Sấu chua.

2019/09/05

Thơm mềm và mật ngọt.

Mùa thu đã hiện diện trên từng cm sân nhà.
Sáng lạnh như cốc nước đá.
Tối lạnh tê như que kem.
Buổi trưa và chiều ấm sực và vàng óng.
Cứ như là lần lượt bốn mùa xuân hạ thu đông dàn trải đều ra trong 24 giờ đồng hồ vậy.
Nắng, gió, nhiệt độ, ánh sáng...tất cả mọi thứ đều gợi lên trong lòng một vẻ đẹp buồn man mác đến mê hoặc.
Thứ thời tiết xui khiến người ta có mong muốn mặc đẹp, nhẹ nhõm thảnh thơi, đi ra ngoài, ăn một bữa trưa đầy nắng, uống một ly cà phê thơm cũng tràn đầy sóng sánh nắng, dưới bóng nắng của một khu vườn bất chợt, không hẹn trước, trên những nẻo đường ta đi qua.
Ngồi cùng nhau để nhớ có những ngày mùa thu tuyệt đẹp ta đã có nhau, còn mong muốn bên nhau.
Một chiếc quần linen ống lửng không nóng không lạnh, một cái áo mềm, ôm lấy cơ thể vừa đủ không chặt không lỏng, khoác hờ cái áo khoác nhẹ không để giữ ấm mà chỉ che chắn đi vài chỗ hoặc một cơn gió quá lứa. 
Kính, mũ, khăn, giầy...thứ gì cũng chỉ là để tìm lấy sự thảnh thơi và đẹp đẽ, cho xứng với thứ nắng lộng lẫy của tháng chín mà thôi.

                                          ....
Trong vườn những gốc cà chua đã được ngắt đi sạch lá, để giữ lại nguyên những chùm quả nặng trĩu.
Sau mỗi đêm sương xuống, ban mai bừng lên thứ ánh sáng vàng ứa mật, màu cà đỏ lại ửng lên màu nhiệm.
Tôi thích ngồi ngắm từ xa những gốc cà chua đong đưa trong nắng chiều dịu ngọt, chúng gợi cho tôi sự yên ả không gì sánh được.
Ở đó tôi cảm nhận rõ những quả cà nặng chịch, chúng thở, chúng lớn lên từng giờ, chín đẹp như những bức tranh có mạch máu, có dây thần kinh, chúng thổn thức chín và biết nói những lời tỏ tình chân thật.

Tháng chín bao giờ cũng đẹp, một vẻ đẹp buồn không lời nào tả xiết.
Ở trong nỗi buồn đó người ta bâng khuâng sống, thổn thức mong chờ một điều gì đó mơ hồ xa xăm.
Vì không có tên nên màu vàng của nắng trở nên tuyệt trác.
Vì không có tên gọi, nên nắng cứ óng ả chín mềm khắp nhân gian.

Không ngoái lại, tháng chín bỏ ta đi trong những niềm chín - thơm - mềm mật ngọt. 
                


                                           Sấu chua,

2019/08/06

yêu dài lâu.

Đi chơi có mấy hôm về mà ba em sáo đã rời tổ bay chộn rộn, ỉa banh bét khắp cái bàn ăn ngoài trời.
Cà chua chín đỏ lủng lẳng khắp vườn.
Bí vàng bò lổm ngổm vàng chóe, yêu rụng rời chân tay :-D
Đậu xanh đậu tím đậu vàng lũ lượt dài lớn phổng phao.

Lao vào giặt giũ, dọn dẹp.
Thích cái cảm giác đủ đầy sau những cuộc " hành xác", trở về ngôi nhà thân quen, lại sắp sắp đặt. Lại trở về với công việc thường nhật, và toan tính cho những trận đi mới :-P

Sẽ nấu vài món thật quen vì ăn bên ngoài toàn bơ bơ sữa sữa.
Chết cười với ông con, đạp xe chừng ba chục cây số trở về nhà nghỉ lúc trời sẩm tối, ông ước giá có bữa cơm rau muống sào, canh chua thịt nạc nấu sấu với đậu phụ rán.
Chả hiểu anh có muốn lấy một cô Việt Nam không nhỉ? :-D

Hôm qua anh bố chạy xe, anh con ngồi cạnh, chị mẹ gà gật, chị con cũng.
Có vẻ như chiếc xe được mặc định là lăn bánh trên những cung đường vàng óng màu nắng, màu rơm rạ, quện với màu xanh của những khu rừng trùng trùng điệp điệp nhấp nhô giữa nền trời xanh thẳm... là để cho nắng khi thẳng đứng đổ trùm xuống, khi xiên ngang qua những rặng cây, để vẽ nên một buổi chiều sống động, rực rỡ và huy hoàng.
 Nhạc trong xe bỗng vang lên một giai điệu thân quen nhưng dường như bị bỏ quên lâu lắm rồi đâu đó trong kí ức
.... anh! em muốn yêu anh đậm sâu! 
...anh! em muốn yêu anh dài lâu.
Bản nhạc được Đức Huy đàn và hát, do anh con chuyên nghe nhạc Tây, chả mấy khi nghe nhạc Ta chọn và bảo tặng bố mẹ.
Bản nhạc vang lên sóng sánh đầy ắp Buổi Chiều Vàng, như một viên sủi thơm mùi cam dâng lên trong một cốc nước mát lạnh dành cho người lữ hành đang mệt và khát.
Bản nhạc như một bát phở bò có đầy đủ rau thơm được bê đến đặt trước mặt một người Việt xa nhà, nhá bánh mì cả tháng :-D

Bản nhạc đến đúng lúc quá, đúng thời điểm quá, câu từ như là chỉ dành cho những buổi chiều cùng nhau rong ruổi như thế, đánh thức và dặn dò: chúng ta thuộc về nhau.
Trên con đường vàng màu nắng, vàng màu lúa ... tiếng Việt rưng rưng.
Yêu dài lâu. Yêu đậm sâu.

                                                  Sấu chua.






2019/07/23

Chiếc chìa khóa của riêng mình.

Như một chu kì lặp đi lặp lại, không rõ là ngắn hay dài, nhưng chắc chắn là lặp lại một cách vô thức, nhưng có hình hài rõ rệt - là sự thu mình lại trong một lớp kén mỏng để ngắm nhìn ra xung quanh. Ngắm nhìn lại một số mối quan hệ rất lâu dài rồi nhưng chiều sâu hầu như không được bồi đắp thêm bao nhiêu.
Có lẽ có đã đến lúc chỉ thật sự làm những thứ mình thích, mình muốn, mình quan tâm.
Chỉ dành thời gian cho những người thật sự đồng cảm, thật sự yêu quí.
Sẽ rất quan tâm đến bản thân, đến cảm xúc của chính mình vì thế nếu phải bỏ thời gian, công sức, tiền bạc thì sẽ chỉ dành cho những người thật sự xứng đáng. 
Thế nào là người xứng đáng?
-Là người đem lại cho nhau nụ cười. Sự thư thái. 
- Là người mà mình có thể thao thao bất tuyệt một lúc, bốc đồng khoe khoang một chút mà không phải nhìn thấy cái bĩu môi dè bỉu.
- Là người mà mình hâm, xấu, già, đơ, vụng, dại vẫn âu yếm nhìn mình.
- Là người khi mình buồn không cần tỏ vẻ thương xót, cứ dẫn đi chơi, cho ăn ngon là được.
- Là người khi mình vui thì nhảy cẫng lên cùng mình rồi cũng dắt, mời, ép đi chơi :-D
Tóm lại giờ già rồi sống đơn giản lắm. Cứ, khỏe, vui, ăn ngon, mặc đẹp, hay cười là thích. Thế thôi.

Người đời hay nói về cái sự buông - bỏ một cách kì bí. 
Thật ra buông bỏ chỉ là sự chấp nhận mình, chấp nhận người, chấp nhận cuộc đời với tất cả những gì nó vốn sẵn như thế mà thôi.

Tôi thích tôi của ngày hôm nay.
Thích hơn rất nhiều những ngày đã qua.
Ở đây - Trong hiện tại. Tôi hiểu tôi, thương tôi, chiều chuộng tôi. Nắm trong tay chiếc chìa khóa " mở cửa" chính tâm hồn mình mà không cần giao cho ai giữ nó cả.
                                         Sấu chua.